Một tay nuôi năm đứa con khôn lớn, một tay Mộc Miên bước vào thương trường. Bằng sự nhanh nhạy kế thừa từ người cha và sự tinh tế, nhạy bén bẩm sinh, nàng tự tay xây dựng nên một cơ đồ rực rỡ, trở thành một người phụ nữ giàu có, quyền lực khiến vạn người nể phục. Năm người con của nàng, dưới sự giáo dục hoàn hảo, yêu thương nhưng nghiêm khắc, đều lớn lên đẹp đẽ, khỏe mạnh, thành tài và hiếu thảo. Họ chính là năm đóa hoa rực rỡ nhất, là minh chứng hùng hồn cho sự vĩ đại của người mẹ mang tên Mộc Miên. Tuy nhiên, khi đã đứng trên đỉnh cao của sự giàu sang, sở hữu khối tài sản mà người đời cả đời mơ ước, Mộc Miên chưa bao giờ quên đi tâm nguyện ban sơ của mình. Nàng không sống cho riêng mình. Nàng dùng khối tài sản khổng lồ ấy để thực hiện ước mơ phát triển đất nước, xây dựng quê hương. Nàng đi khắp nơi, cứu giúp những mảnh đời bất hạnh, cưu mang những đứa trẻ mồ côi, nâng đỡ những người nghèo khổ. Trong một buổi chiều hoàng hôn ấm áp, nhìn các con quây quần bên mình, Mộc Miên mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Mẹ đi qua ngàn vạn bão giông, nếm trải hết sự phản bội của nhân gian, nhưng mẹ không hối hận. Bởi vì nếu không có những nỗi đau đó, mẹ đã không có các con, và không có một Mộc Miên đủ vững chãi để dang tay cứu giúp người đời. Tiền bạc chỉ là vật ngoài thân, tình yêu thương ban phát cho nhân gian mới là vĩnh cửu.” Lúc bấy giờ, xung quanh nàng như tỏa ra một thứ hào quang ấm áp, dịu nhẹ mà mắt thường khó lòng nhìn thấy. Công đức của nàng ở nhân gian đã viên mãn.