Nhiều năm sau, khi đất nước đã thanh bình thịnh vượng, năm người con của Mộc Miên đều đã là những nhân vật kiệt xuất, đóng góp to lớn cho xã hội. Người mẹ vĩ đại của họ lúc này đã an nhiên, tự tại, sống một cuộc đời thanh thản, ngày ngày ngắm hoa thưởng trà, tâm hồn đã hoàn toàn buông bỏ hết những hận thù, oán ghét năm xưa. Vào một ngày rằm tháng Giêng, khi hoa mộc miên ngoài vườn nở rộ đỏ rực một khoảng trời, tỏa ra một thứ hương thơm thanh khiết lạ kỳ. Trên bầu trời, mây ngũ sắc bỗng dưng tụ lại, một luồng ánh sáng vàng kim từ trên cao chiếu thẳng xuống hiên nhà nơi Mộc Miên đang ngồi. Trong không gian vang lên tiếng nhạc tiên du dương, huyền ảo. Thần Linh ở thượng giới xuất hiện trong vầng hào quang chói lọi, hướng về phía nàng mỉm cười trìu mến: “Con gái của ta, kiếp lịch kiếp của con nơi hồng trần đã hoàn thành. Con đã dùng trái tim vĩ đại để vượt qua ngàn trùng thử thách, dùng tình mẫu tử thiêng liêng nuôi dưỡng năm đóa kỳ hoa, và dùng lòng nhân từ cứu rỗi vạn chúng sinh. Giờ đây, công đức đã viên mãn, hãy trở về tòa sen, trở về vị trí tiên điện của con.” Mộc Miên khẽ mở mắt, đôi mắt to tròn vẫn sáng ngời như ngày đầu tiên giáng thế, hai lúm đồng tiền hiện rõ trên nụ cười thanh thản. Nàng nhìn các con và những người thân yêu lần cuối, ánh mắt tràn ngập sự chúc phúc và chở che vĩnh cửu. Thân ảnh phàm trần của nàng nhẹ nhàng hóa thành muôn vàn đốm sáng lấp lánh, hòa cùng hương hoa mộc miên bay vút lên chín tầng mây, trở về với thế giới thần tiên cao quý. Nàng đi rồi, nhưng câu chuyện về một người mẹ vĩ đại, một nữ cường nhân kiên cường và một vị tiên nữ nhân hậu vẫn mãi là một huyền thoại bất tử, được người đời ngợi ca và lưu truyền đến ngàn năm sau.