Mối tình đầu đẹp đẽ như một giấc mơ, nhưng khi tỉnh giấc lại là một hiện thực tàn nhẫn. Sự hào nhoáng và đào hoa của Cao Anh Dũng cuối cùng không vượt qua được những cám dỗ của cuộc đời. Anh phản bội nàng. Nỗi đau ấy như một nhát dao chí mạng đâm vào trái tim kiêu hãnh và thủy chung của Mộc Miên. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Số phận như muốn thử thách đến tận cùng giới hạn chịu đựng của một vị tiên nữ hạ phàm. Sau Anh Dũng, những người đàn ông khác đi qua cuộc đời nàng, mang theo những lời thề non hẹn biển, rồi cũng lần lượt quay lưng, để lại sự phản bội và tổn thương sâu sắc. Người đời nhìn vào tưởng nàng sẽ gục ngã, sẽ oán hận mà hóa điên cuồng. Nhưng không! Mộc Miên không phải là người phụ nữ tầm thường dễ dàng đầu hàng số phận. Trong huyết quản của nàng là dòng máu chính trực của người cha công an, là sự thanh liêm của ông ngoại, và trên hết, là bản ngã mạnh mẽ của một linh hồn cao quý từ thượng giới. Đứng trước sự bạc bẽo của lòng người, nàng đứng thẳng lưng, gạt đi giọt nước mắt, kiêu hãnh thốt lên: “Đàn ông có thể quay lưng, nhưng vận mệnh của Mộc Miên này phải do chính tay tôi nắm giữ. Họ từ bỏ tôi, đó là tổn thất của họ, không phải của tôi!” Nàng khép lại cánh cửa tình duyên ích kỷ, dồn toàn bộ tâm trí và tình yêu thương vào một thiên chức vĩ đại hơn: Làm Mẹ. Một mình nàng, vượt qua muôn vàn định kiến, vượt qua bão táp của lòng người và những khó khăn trùng điệp, sinh hạ và nuôi nấng năm người con. Đó là một hành trình phi thường mà nếu không có một ý chí sắt đá và một trái tim vĩ đại như biển cả, không một người phụ nữ nào có thể làm được.