Tốt nghiệp với tấm bằng ưu tú, Mộc Miên bước chân vào xã hội. Với tài năng xuất chúng và xuất thân gia thế, nàng nhanh chóng được tuyển dụng làm nhân viên tại một cơ quan chính phủ cao cấp. Nơi đây, nàng có cơ hội gặp gỡ, làm việc với những nhân vật tầm cỡ, những "bác to" nắm giữ vận mệnh của nhiều đại cục. Thế nhưng, chốn quan trường xa hoa cũng là nơi đầy rẫy những lọc lừa và mưu mô đen tối. Bản tính của Mộc Miên là sự thanh cao của loài hoa đất trời, không chịu nổi những nịnh nọt, khuất tất và những nhân cách không chuẩn mực của một vài kẻ quyền cao chức trọng. Một ngày nọ, nàng thẳng thắn đặt lá đơn xin việc xuống bàn, quay lưng bước đi không một chút luyến tiếc. Nàng nói với lòng mình: “Thà làm một nhành cỏ dại tự do uống giọt sương lành, còn hơn làm đóa hoa lầu các sống bằng sự giả tạo.” Chính trong những năm tháng chênh vênh của tuổi trẻ ấy, Mộc Miên gặp Cao Anh Dũng. Anh Dũng là hiện thân của tất cả những gì hoàn hảo nhất mà một cô gái tài hoa mơ ước: anh giỏi giang, đẹp trai ngút ngàn, là thần tượng trong lòng của biết bao người. Trái tim kiêu hãnh của Mộc Miên hoàn toàn bị chinh phục. Nàng yêu anh bằng tất cả sự nồng nhiệt, ngây thơ và trọn vẹn của mối tình đầu. Nàng từng nghĩ, người đàn ông này chính là bến đỗ, là định mệnh che chở cho nàng suốt cuộc đời dài rộng phía trước. Nàng tôn thờ anh, tự hào về anh, đặt cược cả thanh xuân vào tình yêu ấy mà không hề hay biết rằng, hồng trần vốn là một kiếp tu hành đầy rẫy những thử thách nghiệt ngã.