Mộc Miên lớn lên trong vòng tay yêu thương nhưng vô cùng nghiêm khắc của gia đình. Ông ngoại nàng là Trưởng viện Kiểm sát – một bậc trưởng bối thanh liêm, chính trực, tiếng thơm vang dội khắp vùng. Mẹ nàng là một tiểu thư khuê các, hiền hậu, mang vẻ đẹp dịu dàng làm say đắm lòng người. Cha nàng, ông Thiết Hùng, là người công an nhạy bén, hoạt bát, oai phong lẫm liệt, nhưng cũng chính vì sự tài hoa, đào hoa ấy mà đôi khi khiến mẹ nàng phải ôm những nỗi buồn thầm lặng, chịu đựng những cơn ghen tuông vô cớ dù bà cả đời chỉ biết chăm sóc chồng con. Là chị cả của ba người em – hai trai, một gái, Mộc Miên từ nhỏ đã gánh vác sự kỳ vọng lớn lao. Dưới sự dạy dỗ mang đậm nét truyền thống và nghiêm khắc đến nghẹt thở của cha, bốn chị em lớn lên như những cây tùng, cây bách: vừa đẹp đẽ, khỏe mạnh, lại vừa chuẩn mực, lễ phép. Bước vào cấp ba, Mộc Miên thi đỗ vào lớp chuyên Văn. Tâm hồn nàng lãng mạn như mây trời, nhạy cảm với cái đẹp và có một tình yêu nguyên sơ với thiên nhiên cỏ cây. Nàng dịu dàng, tinh tế, bước đi uyển chuyển, khiến bao ánh mắt của các chàng trai khóa trên phải ngẩn ngơ. Trong số đó, có anh Hoàng Thanh Tuấn – một nam thần học giỏi, điển trai khét tiếng, luôn dành cho nàng sự quan tâm đặc biệt. Giữa những buổi chiều tan học, ánh mắt họ chạm nhau, Mộc Miên cũng từng có những phút giây trái tim lỗi nhịp, nhưng sự giáo dục nghiêm khắc của gia đình tựa như một bức tường thành, khiến nàng chỉ dám giấu kín rung động ấy vào trang nhật ký. Đặc biệt, trong lớp có Alexandre Thắng – một cậu bạn con lai Nga với đôi mắt xanh thẳm như đại dương và sống mũi cao thanh tú. Thắng si mê vẻ đẹp thanh cao của Mộc Miên, cậu tự tay viết những bức thư tình đong đầy hoa tuyết phương Tây gửi cho nàng. Trong lòng Mộc Miên không phải không xao động trước tấm chân tình ấy, nhưng mỗi lần định mở lòng, hình ảnh người cha nghiêm nghị lại hiện lên. Nàng khẽ mỉm cười, gấp gọn lá thư đặt vào ngăn kéo, chọn cách trân trọng tình bạn thanh xuân ấy như một kỷ niệm đẹp đẽ, thuần khiết nhất của tuổi học trò.