Trên cửu trùng thiên cổ kính, nơi sương khói mờ ảo bao phủ tòa sen của Thần Linh, có một vị tiên nữ điện hạ tính tình thuần khiết, nhân hậu. Nhìn xuống nhân gian thấy chúng sinh trầm luân trong bể khổ, nàng không kìm được lòng trắc ẩn, tình nguyện rũ bỏ hào quang, xin được hạ phàm lịch kiếp. Trước khi đi, Thần Linh khẽ thở dài, lưu lại trên khóe miệng nàng hai lúm đồng tiền tròn xoe như một ấn ký, dặn lòng: “Hồng trần nhiều cay đắng, ấn ký này sẽ giữ lại nụ cười ban sơ của con.” Mùa xuân năm ấy, tại một gia đình danh gia vọng tộc chốn nhân gian, cô bé Mộc Miên chào đời. Khác với những đứa trẻ khác, nàng có đôi mắt to tròn, sáng rực như chứa cả dải ngân hà, sâu thẳm và thông tuệ lạ thường. Nhưng thể xác phàm trần vốn dĩ quá chật hẹp và yếu ớt để dung chứa một linh hồn cao quý của thượng giới. Suốt ba tháng mười ngày đầu đời, Mộc Miên khóc không ngớt, tiếng khóc như oán như than, xé lòng người ở lại. Nàng chối từ mọi nguồn sữa ngoài, ngày chỉ bú mẹ đúng một cữ duy nhất, thân hình bé nhỏ, mong manh như một chiếc kẹo bên lề gió bão. Nhìn đứa con gái bé bỏng ngày một gầy mòn, người cha – ông Thiết Hùng, một sĩ quan công an nổi tiếng thép và kiên cường – cũng phải rơi nước mắt. Trong một đêm mưa tầm tã, ông ôm lấy hình hài nhỏ bé của nàng vào lòng, khàn giọng thốt lên: “Nếu con đến với cuộc đời này mà phải chịu khổ cực trăm bề như vậy... thì cha mong con hãy siêu thoát đi, trở về nơi con thuộc về cho đỡ khổ, con ơi!” Thế nhưng, như một phép màu của ý chí kiên cường bẩm sinh, Mộc Miên không đầu hàng số phận. Qua cột mốc ba tháng mười ngày định mệnh ấy, nàng ngừng khóc. Nụ cười với hai lúm đồng tiền sâu hoắm nở trên môi như đóa hoa mộc miên bừng nở sau mùa đông giá rét, báo hiệu cho một cuộc đời dẫu nhiều gập ghềnh nhưng đầy rực rỡ sắp bắt đầu.