Đêm ấy, sau khi ăn xong bát mì, Lục Chi Hạ ôm gối ngồi co mình trên sofa.
Mái tóc dài đã gần khô, vài lọn tóc mềm mại rơi xuống bên má. Cô mặc áo ngủ màu kem rộng hơn người một chút, cả người vẫn còn vương hơi nước ấm sau khi tắm.
Trên màn hình điện thoại là hàng loạt tin tức về cuộc thi hôm nay.
“Cặp đôi trẻ học viện Thượng Hải lần đầu đánh mất ngôi quán quân sau ba năm.”
“Thanh mai trúc mã của giới dancesport chỉ giành á quân.”
“Liệu phong độ của Tạ Trầm Uyên và Lục Chi Hạ đang chững lại?”
Chi Hạ đọc được một nửa đã cau mày.
“Viết quá đáng thật đấy…”
Cô cuộn màn hình xuống dưới, bĩu môi.
“Người không biết còn tưởng tụi mình bị loại từ vòng đầu.”
Tạ Trầm Uyên ngồi ở sofa đối diện.
Anh đã thay sang áo thun trắng rộng, mái tóc đen còn hơi ẩm rũ xuống trước trán. Tư thế ngồi rất tùy ý, một tay gác lên thành ghế, dáng vẻ lười biếng hiếm thấy sau thi đấu.
Nghe cô than vãn, anh chỉ cười nhạt.
“Đọc làm gì cho phiền.”
“Nhưng fan đang lo mà.”
Chi Hạ chống cằm nhìn điện thoại.
“Có người còn hỏi tụi mình có phải sắp tách cặp không.”
Nghe đến đây, ánh mắt Tạ Trầm Uyên hơi khựng lại.
Nhưng rất nhanh sau đó đã trở về bình thường.
“Rảnh thật.”
Chi Hạ bật cười.
“Fan của cậu mà.”
“Là fan của chúng ta.”
Cô sửa lại rất tự nhiên.
Rồi đột nhiên ngồi bật dậy.
“Hay mình livestream đi?”
Tạ Trầm Uyên nhướng mắt nhìn cô.
“Giờ này?”
“Ừ.”
Chi Hạ ôm gối nghiêng đầu cười.
“Dỗ fan chút thôi. Với cả lâu rồi tụi mình chưa live cùng nhau.”
Tạ Trầm Uyên vốn không thích xuất hiện quá nhiều trên mạng xã hội.
Anh không ghét.
Chỉ là không hứng thú.
Nếu không cần thiết, anh sẽ không chủ động chia sẻ cuộc sống của mình cho người khác xem.
Nhưng Lục Chi Hạ lại khác.
Cô thích đọc bình luận của fan.
Thích nhớ tên những người luôn theo dõi bọn họ từ các giải đấu nhỏ.
Thích cảm giác được người khác cổ vũ.
Có lẽ vì từ nhỏ cô đã sống rất cẩn thận, nên những tình cảm nhiệt liệt ấy luôn khiến cô trân trọng.
Mà Tạ Trầm Uyên…
lại rất ít khi từ chối cô.
“Muốn live thì live đi.”
Anh đáp rất tùy ý.
Vậy mà đôi mắt Chi Hạ lập tức sáng lên.
“Thật nhé?”
“Ừ.”
Cô vội vàng kéo bàn trà lại gần, dựng điện thoại lên giá đỡ rồi chạy đi chỉnh tóc.
Tạ Trầm Uyên nhìn bóng lưng cô tất bật chạy qua chạy lại, khóe môi rất khẽ cong lên.
Ngay cả chính anh cũng không nhận ra—
mỗi lần nhìn thấy Lục Chi Hạ vui vẻ, tâm trạng mình luôn dễ chịu hơn bình thường một chút.
—
Buổi livestream vừa mở chưa đầy một phút, lượng người xem đã vượt quá mười nghìn.
Khung chat cuồn cuộn lướt qua màn hình.
“A a a cuối cùng cũng live rồi!”
“Uyên Hạ xuất hiện kìa trời ơi!”
“Thi xong rồi phải nghỉ ngơi đó nha!”
“Hai người ngồi chung khung hình đẹp quá đi mất!”
Chi Hạ đọc bình luận đến bật cười.
Cô ôm gối ngồi sát lại bên Tạ Trầm Uyên theo thói quen.
Khoảng cách gần đến mức vai hai người gần như chạm nhau.
Mà cả hai đều không thấy có gì không đúng.
Dù sao…
họ cũng đã quen như vậy quá lâu rồi.
Tạ Trầm Uyên cúi đầu nhìn màn hình điện thoại.
Khung hình phản chiếu gương mặt hai người sát cạnh nhau.
Thiếu niên áo trắng có gương mặt lạnh lùng nổi bật, còn cô gái bên cạnh lại mềm mại đến mức giống như ánh trăng đầu hè.
Rất nhiều người nói hai người bọn họ đứng cạnh nhau cực kỳ hợp.
Ngay cả giáo viên trong học viện đôi lúc cũng đùa:
“Nếu không làm bạn nhảy nữa thì đúng là phí.”
Tạ Trầm Uyên trước giờ đều chỉ nghe rồi bỏ qua.
Nhưng không hiểu sao hôm nay nhìn dòng bình luận liên tục lướt qua, anh lại vô thức nghiêng đầu nhìn Lục Chi Hạ.
Cô đang cười.
Đôi mắt cong cong.
Rất đẹp.
—
Một fan hỏi:
“Hai người có dự định gì tiếp theo không?”
Chi Hạ lập tức quay sang nhìn anh.
“Cậu trả lời đi.”
Tạ Trầm Uyên liếc cô.
“Cậu mở live mà.”
“Nhưng fan hỏi cả hai.”
Cô đẩy việc rất tự nhiên.
Giống hệt vô số lần trước đây.
Mà Tạ Trầm Uyên cũng rất quen với việc chiều theo cô như vậy.
Anh hơi ngả người ra sau sofa, giọng điềm tĩnh:
“Khoảng thời gian tới tụi mình sẽ nghỉ ngơi rồi tập luyện thêm.”
“Cuối năm thi giải quốc tế.”
Khung chat lập tức bùng nổ.
“Quốc tế!!!”
“Nhất định phải lấy lại quán quân nha!”
“Uyên Hạ cố lên!”
Chi Hạ đọc bình luận xong cũng cười theo.
“Còn nữa.”
Cô chống cằm nhìn camera.
“Nếu không có gì thay đổi thì sang năm tụi mình sẽ thi cùng một trường đại học.”
“Khoa dancesport.”
“Vẫn tiếp tục nhảy cùng nhau.”
Giọng cô rất tự nhiên.
Như thể chuyện đó vốn dĩ là điều hiển nhiên nhất trên đời.
Mà thật ra…
suốt bao năm qua, Lục Chi Hạ vẫn luôn nghĩ như vậy.
Tương lai của cô có thể thay đổi rất nhiều thứ.
Nhưng ít nhất trên sàn đấu, người đứng cạnh mình chắc chắn sẽ luôn là Tạ Trầm Uyên.
Bởi vì từ nhỏ đến lớn, anh vẫn luôn ở đó.
Giống như một thói quen quá đỗi quen thuộc.
—
Khung chat điên cuồng spam.
“Đừng tách cặp nha!”
“Uyên Hạ mãi mãi!”
“Sau này nhớ cưới luôn đi!”
Chi Hạ đọc tới bình luận cuối thì bật cười thành tiếng.
“Cái gì vậy chứ…”
Cô vừa cười vừa cúi đầu.
Không nhìn thấy ánh mắt Tạ Trầm Uyên đang dừng lại trên gương mặt mình.
Anh vốn là người rất biết chừng mực.
Đối xử với ai cũng tốt.
Cũng đủ dịu dàng để khiến người khác rung động.
Nhưng anh chưa từng thật sự nghĩ quá nhiều về chuyện tình cảm.
Cho đến khoảnh khắc vừa rồi.
Khi nghe Lục Chi Hạ nói:
“Vẫn tiếp tục nhảy cùng nhau.”
Trong lòng anh bỗng xuất hiện một cảm giác rất lạ.
Không mãnh liệt.
Chỉ là…
rất yên tâm.
Giống như có người nhẹ nhàng đặt một viên đá xuống nơi trống trải nào đó trong tim anh.
Tạ Trầm Uyên chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ có ngày cô không đứng cạnh mình nữa.
Từ năm mười hai tuổi tới bây giờ.
Người cùng anh luyện tập mỗi ngày là cô.
Người hiểu rõ từng thói quen trên sân khấu của anh cũng là cô.
Có đôi khi chỉ cần một ánh mắt, cả hai đã biết đối phương muốn đổi nhịp ở đâu.
Lục Chi Hạ đối với anh giống như không khí.
Bình thường đến mức anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày mất đi.
—
Đúng lúc ấy, Chi Hạ quay đầu.
Hai người bất ngờ chạm mắt.
Khoảng cách quá gần.
Gần đến mức Tạ Trầm Uyên nhìn thấy rõ hàng mi run nhẹ của cô.
Khung chat bên trong livestream lập tức nổ tung.
“A a a nhìn nhau kìa!”
“Cứu mạng tui đi!”
“Nam thần nhìn dịu quá luôn!”
“Có ai yêu mà không tự biết như hai người này không?”
Chi Hạ là người dời mắt trước.
Cô ho nhẹ một tiếng, giả vờ cúi xuống đọc bình luận.
Nhưng vành tai đã đỏ lên.
Tạ Trầm Uyên cũng im lặng quay đi.
Ánh mắt lại vô thức dừng trên chai nước trước mặt rất lâu.
—
Buổi livestream kết thúc lúc gần một giờ sáng.
Chi Hạ ngả lưng xuống sofa, thở dài nhẹ nhõm.
“Cuối cùng cũng xong.”
Tạ Trầm Uyên đứng dậy định quay về phòng ngủ.
Nhưng vừa đi được vài bước đã nghe cô gọi:
“Trầm Uyên.”
Anh dừng lại.
Đây là lần hiếm hoi cô gọi thẳng tên anh như vậy.
Không thêm “cậu”.
Không đùa giỡn.
Giọng rất nhẹ.
Chi Hạ ôm gối ngồi trên sofa, ánh đèn vàng phủ xuống gương mặt nhỏ nhắn của cô.
“Sau này…”
Cô ngập ngừng vài giây.
“Nếu có một ngày chúng ta không còn nhảy cùng nhau nữa thì sao?”
Tạ Trầm Uyên hơi nhíu mày.
Câu hỏi này đối với anh rất kỳ lạ.
Kỳ lạ đến mức anh gần như không cần suy nghĩ.
“Không có ngày đó đâu.”
Chi Hạ ngẩng đầu nhìn anh.
Tạ Trầm Uyên đứng dưới ánh đèn, bóng dáng cao gầy in xuống nền thảm mềm mại.
Giọng anh rất thấp.
Nhưng lại chắc chắn đến lạ.
“Chỉ cần cậu còn muốn nhảy.”
“Tớ sẽ luôn đứng cạnh cậu.”
Khoảnh khắc ấy, căn phòng bỗng yên tĩnh hẳn đi.
Chi Hạ ôm chặt chiếc gối trong tay.
Sống mũi bất giác cay lên.
Tạ Trầm Uyên thật sự rất nguy hiểm.
Bởi vì anh luôn có thể nói ra những lời khiến người khác rung động bằng vẻ mặt bình thản nhất.
Giống như đối với anh đó chỉ là chuyện rất bình thường.
Mà người nghe lại vô thức giữ lấy từng câu từng chữ trong lòng.
Chi Hạ cúi đầu cười khẽ.
“Cậu nói nghe giống phim thần tượng quá.”
Tạ Trầm Uyên nhìn cô vài giây.
Anh cụp mắt, giống như chính mình cũng không quen nói những lời quá thẳng thắn như vậy.
“Chỉ là… tớ nghĩ vậy thôi.”
—
Cũng trong lúc đó.
Ở một nơi khác.
Điện thoại của cha Tạ Trầm Uyên sáng lên.
Trên màn hình là đoạn cắt từ livestream vừa rồi.
Người đàn ông trung niên ngồi trong thư phòng yên lặng xem hết video.
Ánh mắt dừng rất lâu ở khoảnh khắc hai đứa trẻ nhìn nhau qua màn hình.
Không ai nói gì.
Nhưng người từng trải chỉ cần nhìn một ánh mắt cũng đủ hiểu rất nhiều chuyện.
Ông tắt điện thoại xuống bàn.
Sắc mặt trầm hẳn đi.
“Không thể tiếp tục như vậy nữa.”
Bà Tạ ngồi đối diện im lặng rất lâu.
Cuối cùng chỉ khẽ hỏi:
“Ông thật sự muốn đổi bạn nhảy cho Trầm Uyên sao?”
Người đàn ông không trả lời ngay.
Ánh đèn trong thư phòng hắt lên gương mặt đầy tính toán của ông.
Rất lâu sau.
Ông mới chậm rãi nói:
“Thằng bé sau này không thể chỉ đứng ở vị trí hiện tại.”
“Mà Lục Chi Hạ…”
Ông dừng lại.
“Con bé quá mềm lòng.”
Ngoài cửa sổ, trời đêm vẫn yên tĩnh.
Trong căn phòng khách sạn cách đó rất xa, hai thiếu niên vẫn chưa hề biết—
lời hứa dưới ánh đèn livestream tối nay…
sẽ sớm trở thành điều đau lòng nhất giữa họ.