Sau cuộc thi hôm ấy, cuộc sống của Tạ Trầm Uyên và Lục Chi Hạ lại quay về nhịp quen thuộc.
Buổi sáng đến học viện.
Tập luyện.
Ăn cùng nhau.
Chiều tối tiếp tục ở lì trong phòng tập đến khi bảo vệ đi ngang nhắc nhở khóa cửa.
Người ngoài nhìn vào sẽ thấy cuộc sống của họ chẳng khác gì trước đây.
Nhưng chỉ có những người đủ thân mới nhận ra—
Tạ Trầm Uyên dạo này hình như dịu hơn một chút.
Ít nhất là với Lục Chi Hạ.
—
Mùa hè bắt đầu đến.
Ánh nắng đầu ngày xuyên qua lớp kính lớn của phòng tập, phủ lên sàn gỗ một màu vàng nhạt. Tiếng nhạc rumba chậm rãi vang lên trong không gian rộng lớn.
Lục Chi Hạ vừa xoay xong một vòng thì bị Tạ Trầm Uyên giữ lại cổ tay.
“Dừng.”
Cô ngẩng đầu.
“Hả?”
“Tốc độ chân sai rồi.”
Anh nói rất bình tĩnh.
“Đoạn vừa rồi cậu chậm nửa nhịp.”
Chi Hạ cúi đầu nhìn chân mình.
“Có sao? Tớ thấy vẫn ổn mà.”
“Tớ thấy không ổn.”
Anh đáp cực kỳ tự nhiên.
Lục Chi Hạ nghẹn họng hai giây.
Mấy học viên xung quanh bật cười khe khẽ.
Ai ở học viện cũng biết tính Tạ Trầm Uyên cực kỳ kỹ tính. Bình thường cậu không thích nói nhiều với người khác, nhưng cứ liên quan đến Lục Chi Hạ là sẽ đặc biệt kiên nhẫn sửa từng chút một.
Có đôi lúc còn kiên nhẫn quá mức.
Thầy hướng dẫn chống tay đứng phía ngoài nhìn hai người, cười cười:
“Trầm Uyên, em quản Chi Hạ còn kỹ hơn quản bản thân.”
Tạ Trầm Uyên không phủ nhận.
Chỉ cúi đầu chỉnh lại vị trí cổ tay cho cô.
“Động tác này nếu sai góc sẽ dễ chấn thương.”
Khoảng cách giữa hai người rất gần.
Gần đến mức Lục Chi Hạ có thể ngửi thấy mùi bạc hà nhàn nhạt trên cổ áo cậu.
Tim cô vô thức lệch một nhịp.
Cô lập tức quay mặt đi:
“Biết rồi…”
Tạ Trầm Uyên nhìn vành tai đỏ lên của cô, khóe môi hơi cong cong.
Nhưng cậu không nói gì thêm.
—
Âm nhạc vang lên lần nữa.
Hai người tiếp tục bài tập đôi.
Rumba là điệu nhảy cần cảm xúc cực mạnh.
Không chỉ là động tác.
Mà còn là ánh mắt, nhịp thở, sự kéo căng vô hình giữa hai người.
“Chi Hạ.”
Thầy giáo gõ nhịp lên bàn.
“Em nhìn bạn nhảy đi.”
Cô khựng lại.
Theo bản năng quay sang nhìn Tạ Trầm Uyên.
Mà cậu thì đã nhìn cô từ trước rồi.
Ánh mắt Tạ Trầm Uyên rất đẹp.
Đó là kiểu mắt khiến người khác luôn có cảm giác mình được chú ý đặc biệt.
Rõ ràng cậu không cố tình dịu dàng.
Nhưng mỗi khi tập trung nhìn ai, ánh mắt ấy lại khiến người ta vô thức mềm lòng.
Lục Chi Hạ bị nhìn đến mức đầu óc trống rỗng mất vài giây.
Chân trực tiếp lệch nhịp.
“A—”
Cô loạng choạng.
Tạ Trầm Uyên gần như phản ứng theo bản năng, đưa tay kéo eo cô lại.
Cả phòng tập lập tức ồ lên.
Lục Chi Hạ đỏ bừng mặt.
“Em xin lỗi…”
Thầy giáo bật cười:
“Chi Hạ à, em nhảy với Trầm Uyên bao nhiêu năm rồi mà còn mất tập trung?”
Mấy người xung quanh bắt đầu huýt sáo trêu ghẹo.
“Chị Hạ đỏ mặt kìa.”
“Đừng nói là rung động thật nhé?”
“Không trách được, nhìn ánh mắt anh Tạ lúc nãy ai chịu nổi trời.”
Lục Chi Hạ càng nghe càng muốn chui xuống đất.
Cô cúi đầu chỉnh dây giày giả vờ không nghe thấy.
Đúng lúc ấy.
Một chai nước lạnh áp nhẹ lên má cô.
Chi Hạ giật mình ngẩng đầu.
Tạ Trầm Uyên đứng trước mặt, vẻ mặt rất bình thản.
“Bình tĩnh chưa?”
“… Cậu phiền thật đấy.”
Cậu nhướng mày.
“Là cậu tự đỏ mặt.”
“…”
Mấy người phía sau cười còn lớn hơn.
—
Buổi trưa.
Hai người xuống căn tin ăn cơm.
Tạ Trầm Uyên ăn rất nhanh, động tác gọn gàng sạch sẽ. Ngược lại Lục Chi Hạ vì giữ dáng nên ăn chậm, thường vừa ăn vừa xem điện thoại.
Hôm nay cô đang xem video fan edit.
Là video ghép lại hình ảnh của hai người từ lúc mười hai tuổi tới hiện tại.
Ngày bé, Tạ Trầm Uyên đã rất nổi bật.
Không hẳn vì đẹp trai.
Mà vì trên người cậu luôn có cảm giác rất khác.
Lúc nào cũng sạch sẽ, bình tĩnh, làm gì cũng giỏi.
Ngay cả khi còn nhỏ, cậu đã biết cách chăm sóc cảm xúc người khác một cách vừa đủ.
Không quá gần.
Nhưng cũng không lạnh nhạt.
Giống như ánh trăng vậy.
Ai cũng cảm thấy mình được cậu chiếu tới một chút.
Mà càng như vậy… càng dễ khiến người ta rung động.
Lục Chi Hạ nhìn màn hình tới ngẩn người.
Trong video có một đoạn quay lúc cả hai mười ba tuổi.
Sau buổi thi đấu, rất nhiều người chen nhau xin chụp ảnh với Tạ Trầm Uyên.
Cậu đứng giữa đám đông vẫn lịch sự cười nói.
Nhưng lúc quay đầu lại, phát hiện Lục Chi Hạ bị chen đến sắp ngã, cậu lập tức đưa tay kéo cô về phía mình.
Động tác rất tự nhiên.
Giống như ưu tiên cô đã thành phản xạ.
Dòng bình luận bên dưới chạy kín màn hình:
“Anh Tạ thật sự quá chiều chị Hạ.”
“Tui nói rồi, ánh mắt anh ấy nhìn người khác với nhìn chị Hạ khác hoàn toàn.”
“Không yêu mới lạ đó.”
Lục Chi Hạ vội vàng tắt màn hình.
Tai nóng bừng.
Đúng lúc ấy.
Một miếng thịt được gắp vào bát cô.
“Tập trung ăn.”
Tạ Trầm Uyên nhàn nhạt nói.
“Cậu ăn còn chậm hơn mèo.”
Chi Hạ lườm cậu:
“Con gái phải giữ dáng.”
“Gầy quá thì động tác không có lực.”
“…”
“Với cả.”
Cậu ngước mắt nhìn cô.
“Dạo này cậu giảm cân hơi quá rồi.”
Giọng điệu rất bình thường.
Cô bật cười.
“Thế cậu lo cho tớ à?”
Anh dừng đũa một giây. Rồi nhàn nhạt đáp.
“Chỉ là bạn nhảy nhẹ quá thì khó đỡ.”
Nghe thì có vẻ lạnh lùng.
Nhưng lại giống hệt kiểu quan tâm vô thức mà Tạ Trầm Uyên dành cho cô bao năm qua.
Không mãnh liệt.
Không rõ ràng.
Nhưng luôn tồn tại.
Chính vì vậy mới nguy hiểm.
Bởi đôi khi thứ khiến người ta rung động nhất không phải lời tỏ tình.
Mà là cảm giác:
mình luôn được đặt trong vùng ưu tiên của một ai đó.
—
Chiều hôm ấy trời đổ mưa.
Sau giờ tập, học viện gần như vắng tanh.
Lục Chi Hạ ngồi trên bậc thềm dưới mái hiên nhìn màn mưa trắng xóa ngoài sân.
Tạ Trầm Uyên ngồi cạnh cô.
Cậu mặc áo hoodie đen rộng vai, một tay chống phía sau, dáng ngồi lười nhác nhưng vẫn cực kỳ nổi bật.
Hai người không nói chuyện.
Nhưng chẳng ai cảm thấy im lặng là khó chịu.
Rất lâu sau.
Chi Hạ mới khẽ hỏi:
“Trầm Uyên.”
“Ừ?”
“Nếu sau này chúng ta không còn nhảy cùng nhau nữa…”
Cô dừng một chút.
“… cậu có thấy tiếc không?”
Tạ Trầm Uyên quay sang nhìn cô.
Mưa phản chiếu trong mắt cô gái nhỏ thành một màu rất nhạt.
Cậu khẽ nhíu mày.
“Sao dạo này cậu cứ nghĩ mấy chuyện này?”
Chi Hạ cười cười.
“Chỉ hỏi thôi mà.”
“Ví dụ sau này cậu gặp bạn nhảy tốt hơn thì sao?”
Tạ Trầm Uyên im lặng hai giây.
Rồi giơ tay gõ nhẹ lên trán cô.
“Lục Chi Hạ.”
“Đau đó.”
“Bớt nghĩ linh tinh.”
Cô ôm trán trừng cậu.
Mà cậu lại bật cười rất khẽ.
Hiếm lắm Tạ Trầm Uyên mới cười rõ như vậy.
Khoảnh khắc ấy, ngay cả tiếng mưa ngoài trời cũng như dịu xuống.
Rồi cậu nhìn cô, giọng thấp hơn một chút:
“Ít nhất hiện tại…”
“Tớ chưa từng nghĩ sẽ đổi bạn nhảy.”
Tim Lục Chi Hạ chợt hụt một nhịp.
Tạ Trầm Uyên không nói những lời mập mờ.
Nhưng chính kiểu chắc chắn rất tự nhiên ấy mới dễ khiến người ta lún sâu.
Bởi cậu giống như đang vô thức đặt cô vào tương lai của mình.
—
Tối hôm đó.
Sau bữa cơm, quản gia gõ cửa phòng Tạ Trầm Uyên.
“Thiếu gia, ông bà chủ gọi cậu sang thư phòng.”
Tạ Trầm Uyên hơi khựng lại.
Đã gần mười một giờ.
Cha mẹ hiếm khi gọi cậu muộn như vậy.
Không hiểu vì sao, trong lòng bỗng xuất hiện cảm giác rất lạ.
Giống như có thứ gì đó sắp thay đổi.
—
Cùng lúc ấy.
Ở phòng bên kia.
Lục Chi Hạ nằm trên giường xem lại đoạn video fan quay lén chiều nay.
Trong video, dưới mái hiên mưa, Tạ Trầm Uyên đưa tay gõ nhẹ lên trán cô.
Ánh mắt cậu nhìn cô dịu đến mức phần bình luận hoàn toàn nổ tung.
“Ai nói đây là bạn nhảy bình thường?”
“Ánh mắt anh Tạ mềm hẳn luôn kìa.”
“Tui cảm giác người anh ấy ưu tiên nhất từ trước đến giờ vẫn là chị Hạ.”
Lục Chi Hạ nhìn những dòng đó rất lâu.
Rồi chậm rãi úp điện thoại xuống ngực.
Khóe môi cong lên rất nhẹ.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, cô cho phép bản thân nghĩ—
Có lẽ…
mình thật sự đặc biệt với cậu ấy một chút.
Nhưng cô không biết.
Cũng chính trong đêm ấy, phía sau cánh cửa thư phòng kia—
Cha Tạ đã đặt xuống bàn một tập tài liệu.
Trên đầu trang giấy, dòng chữ đen in rõ ràng đến lạnh người:
“Phương án điều chỉnh cặp đôi thi đấu quốc tế.”