Đêm muộn.
Chiếc xe đưa đoàn vận động viên dừng lại trước khách sạn sau khi cuộc thi dancesport cấp quốc gia kết thúc. Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống mặt đường còn ẩm nước mưa, phản chiếu những bó hoa và huy chương lấp lánh trong tay từng người.
Giải nhì.
Nếu là người khác, có lẽ đây đã là thành tích đủ để được tung hô. Nhưng với Tạ Trầm Uyên và Lục Chi Hạ — cặp đôi luôn đứng ở vị trí cao nhất suốt nhiều năm qua — chiếc cúp bạc tối nay lại giống như một dấu chấm lặng.
Không ai nói gì trên đường về phòng.
Không phải vì giận.
Mà vì quá quen với kiểu im lặng này rồi.
Họ luôn như vậy.
Ở cạnh nhau rất lâu, lâu đến mức đôi khi không cần mở miệng cũng biết đối phương đang nghĩ gì.
—
Tạ Trầm Uyên tắm xong trước.
Anh bước ra khỏi phòng tắm với mái tóc còn nhỏ nước. Hơi nước phủ một tầng mỏng trên gương mặt sắc nét khiến đường nét nơi sống mũi và quai hàm càng thêm lạnh nhạt.
Chiếc áo phông đen đơn giản ôm lấy bờ vai rộng của thiếu niên mười bảy tuổi.
Anh tiện tay lau tóc vài cái, sau đó ngồi xuống sofa, ngửa đầu ra sau nghỉ ngơi.
Trong phòng chỉ còn tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm bên kia.
Một lúc sau.
Tiếng máy sấy tóc vang lên.
Tạ Trầm Uyên mở mắt.
Ánh mắt anh vô thức dừng lại trên cánh cửa phòng tắm đang đóng kín vài giây, rồi chậm rãi đứng dậy đi về phía khu bếp nhỏ của khách sạn.
Ấm nước được bật lên.
Tiếng nước sôi ùng ục phá vỡ sự yên tĩnh lúc nửa đêm.
Anh mở tủ lấy một gói mì.
Động tác rất tự nhiên.
Giống như đã làm vô số lần.
Mì được thả vào nồi, tiếp đó là một quả trứng. Lòng đỏ tròn vo nổi lên giữa làn nước sôi trắng đục.
Tạ Trầm Uyên đứng trước bếp, một tay chống lên mặt bàn, ánh mắt lặng lẽ nhìn làn hơi nóng bốc lên.
Cũng đúng lúc ấy, cửa phòng tắm mở ra.
Lục Chi Hạ bước ra ngoài với mái tóc còn ẩm nước, khăn trắng quấn hờ trên vai. Hơi nóng sau khi tắm khiến gương mặt cô ửng hồng nhàn nhạt, đôi mắt hạnh sáng lên dưới ánh đèn vàng.
Cô vừa đi ra đã ngửi thấy mùi mì.
Cái bụng trống rỗng sau cả ngày thi đấu lập tức réo lên một tiếng rất nhỏ.
Chi Hạ đứng khựng lại.
Ánh mắt rơi xuống bát mì trên bàn.
Rồi lại nhìn Tạ Trầm Uyên.
“Cậu nấu mì à?”
Anh kéo ghế ra, giọng điệu vẫn bình thản như thường ngày.
“Ừ.”
Dừng một chút.
“Nấu cho cậu.”
Chi Hạ chớp mắt.
Rõ ràng chỉ là một câu rất bình thường, nhưng không hiểu sao cô lại thấy hơi bất ngờ.
Bởi vì… Tạ Trầm Uyên vốn không phải kiểu người sẽ chăm sóc người khác quá mức.
Anh luôn rất tốt.
Nhưng cái tốt đó có khoảng cách.
Sẽ giúp đỡ đúng lúc.
Sẽ nhớ người khác thích gì.
Sẽ lịch sự kéo ghế giúp bạn nữ.
Cũng sẽ dịu dàng chỉ bài cho đàn em trong phòng tập.
Anh khiến ai đứng cạnh mình cũng cảm thấy được quan tâm.
Nhưng lại chưa từng cho ai cảm giác mình là người đặc biệt.
Ngay cả Lục Chi Hạ cũng vậy.
Suốt năm năm qua, cô luôn nghĩ mình hiểu anh hơn tất cả mọi người. Nhưng đôi lúc nhìn lại, cô mới phát hiện… thật ra Tạ Trầm Uyên chưa từng thật sự để ai bước vào thế giới của mình.
Anh chỉ đơn giản là đối xử tốt với tất cả mọi người đúng chừng mực.
Mà người dễ rung động như cô, lại rất dễ hiểu lầm kiểu dịu dàng ấy.
Chi Hạ chống cằm cười nhìn anh.
“Hôm nay sao lại ga lăng thế?”
“Bị giải nhì nên lương tâm cắn rứt à?”
Tạ Trầm Uyên bật cười khẽ.
“Cậu nói nhiều thật đấy.”
“Có ăn không?”
“Ăn chứ.”
Chi Hạ lập tức kéo ghế ngồi xuống.
Cô cúi đầu hút một ngụm mì nóng, hai má phồng lên vì nóng, phát ra tiếng “suỵt” rất nhỏ.
Tạ Trầm Uyên ngồi đối diện cô.
Anh không ăn.
Chỉ chống tay nhìn cô.
Ánh mắt rất yên tĩnh.
Lục Chi Hạ từ nhỏ đã rất dễ nhìn.
Không phải kiểu sắc sảo khiến người ta choáng ngợp ngay từ lần đầu gặp mặt.
Mà là kiểu càng nhìn càng mềm lòng.
Nhất là đôi mắt.
Mỗi lần cười lên sẽ cong cong như vầng trăng non.
Hồi nhỏ trong phòng tập có rất nhiều người thích Tạ Trầm Uyên.
Chi Hạ cũng không ngoại lệ.
Năm mười hai tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy thiếu niên mặc đồ tập trắng đứng giữa phòng tập dưới ánh nắng mùa hè, cô đã cảm thấy người này thật sự quá chói mắt.
Đẹp trai.
Xuất sắc.
Lại còn chăm chỉ đến đáng sợ.
Khi người khác nghỉ ngơi, anh vẫn còn luyện động tác trước gương.
Khi bị thương cũng không than đau lấy một câu.
Tạ Trầm Uyên lúc đó giống như một mục tiêu rất xa.
Mà Lục Chi Hạ chỉ là cô gái nhỏ đứng trong góc phòng tập, ôm chai nước lặng lẽ nhìn theo bóng lưng anh.
Sau này được ghép đôi với anh, cô đã vui đến mất ngủ mấy đêm liền.
Không phải vì thích ngay từ đầu.
Mà vì cô thật sự ngưỡng mộ anh.
Ngưỡng mộ đến mức muốn đuổi theo.
Muốn một ngày nào đó có thể đứng ngang hàng với người ấy trên sân khấu.
Cho nên suốt những năm qua, người ngoài đều nói Lục Chi Hạ rất có thiên phú.
Chỉ có cô biết.
Thứ giúp cô đứng được cạnh Tạ Trầm Uyên chưa bao giờ là thiên phú.
Mà là cố gắng.
Cô sợ mình không đủ tốt.
Sợ một ngày nào đó sẽ bị bỏ lại phía sau.
Cho nên mới liều mạng tập luyện như vậy.
—
“Nhìn gì thế?”
Giọng nói của Chi Hạ kéo Tạ Trầm Uyên về thực tại.
Anh khựng lại vài giây mới dời mắt đi.
“Không gì.”
Chi Hạ nghiêng đầu nhìn anh.
“Cậu không ăn à?”
“Không đói.”
“Lạ thật.”
Cô chống cằm, cười cong mắt.
“Bình thường thi xong cậu ăn nhiều lắm mà.”
Tạ Trầm Uyên im lặng.
Ánh mắt lại rơi xuống gương mặt cô.
Thật ra chính anh cũng không biết vì sao tối nay mình lại nấu thêm một bát mì cho cô.
Rõ ràng trước đây anh chưa từng làm vậy.
Thậm chí rất nhiều lần Chi Hạ ngồi bên cạnh nhìn anh ăn mì đến nuốt nước bọt, anh cũng chỉ lạnh nhạt hỏi một câu:
“Muốn ăn thì tự nấu.”
Nhưng hôm nay lúc đứng trước bếp, anh lại rất tự nhiên lấy thêm một đôi đũa.
Tự nhiên đến mức chính anh cũng không nhận ra có gì không đúng.
Có lẽ…
vì cô vừa thi xong trông quá mệt.
Hoặc cũng có thể là vì lúc xuống sân khấu, anh đã nhìn thấy mắt cá chân cô sưng đỏ.
Tạ Trầm Uyên từ trước đến nay luôn rất giỏi chăm sóc người khác.
Chỉ là anh không nhận ra…
sự để ý dành cho Lục Chi Hạ từ lâu đã vượt khỏi giới hạn của “thói quen”.
—
Chi Hạ ăn gần hết bát mì mới thỏa mãn đặt đũa xuống.
“Ngon thật.”
Cô cười đến đôi mắt cong lên.
“Sau này ai lấy được cậu chắc lời lắm.”
Tạ Trầm Uyên hơi nhướng mày.
“Ý cậu là sao?”
“Đẹp trai, biết nhảy, học giỏi, còn biết nấu ăn.”
Chi Hạ đếm từng ngón tay.
“Quan trọng nhất là còn rất dịu dàng.”
Tạ Trầm Uyên bật cười nhạt.
“Dịu dàng?”
“Ừ.”
Chi Hạ chống cằm nhìn anh.
“Cậu không biết à? Trong học viện rất nhiều người thích cậu đấy.”
“Cả đàn em khóa dưới cũng thích.”
“Lần trước còn có người hỏi tớ là cậu thích kiểu con gái nào.”
Tạ Trầm Uyên kéo ghế đứng dậy.
“Vậy cậu trả lời sao?”
Chi Hạ ngẩn người.
Sau đó cười giả vờ tự nhiên.
“Tớ bảo không biết.”
Anh quay lưng đi về phía cửa sổ.
Ánh đèn thành phố phản chiếu lên gương mặt nghiêng lạnh nhạt của thiếu niên.
Rất lâu sau.
Anh mới khẽ hỏi một câu:
“Thế còn cậu?”
Chi Hạ khựng lại.
“Gì cơ?”
“Cậu có thích kiểu người như vậy không?”
Căn phòng bỗng yên tĩnh.
Tim cô chợt lệch mất một nhịp.
Nhưng rất nhanh sau đó, Tạ Trầm Uyên đã quay đầu lại, cười rất nhạt.
“Đùa thôi.”
Giống như câu hỏi vừa rồi hoàn toàn không có ý nghĩa gì.
Mà Tạ Trầm Uyên từ trước đến nay luôn như vậy.
Luôn khiến người khác rung động trong vô thức.
Rồi lại bình thản lùi về đúng khoảng cách an toàn của mình.
Chỉ để lại người đối diện ôm lấy những cảm xúc hỗn loạn không rõ thật giả.
Lục Chi Hạ cúi đầu nhìn bát mì đã nguội bớt trước mặt.
Rất lâu sau mới nhẹ giọng đáp:
“… Tớ cũng không biết nữa.”
Mà lúc đó cả hai đều không hề biết.
Có vài cảm xúc một khi đã bắt đầu nảy mầm…
thì sớm muộn cũng sẽ đến ngày không thể quay đầu lại nữa.