Tên nhân vật:
- Nam chính: Tạ Trầm Uyên (谢沉渊)
“Trầm” là sâu lắng, điềm tĩnh; “Uyên” là vực sâu — gợi một người con trai ngoài lạnh lùng, kiêu ngạo nhưng nội tâm chất chứa rất nhiều điều không nói ra.
- Nữ chính: Lục Chi Hạ (陆知夏)
“Chi” là thấu hiểu, “Hạ” là mùa hè — mang cảm giác một cô gái dịu dàng như nắng đầu hạ, là người bước vào tuổi trẻ của anh rồi ở lại mãi trong ký ức.
Văn án:
Lục Chi Hạ từng cho rằng, yêu một người là chuyện rất đơn giản.
Chỉ cần được đứng cạnh cậu, nhìn cậu tỏa sáng, cùng cậu đi qua từng mùa giải, từng năm tháng trưởng thành — cho dù cậu không biết, cũng không sao.
Tạ Trầm Uyên là người cô thích suốt cả thanh xuân.
Là người ở bên cô từ năm mười hai tuổi, là bạn nhảy ăn ý nhất, là người từng dịu dàng lau nước mắt cho cô, từng nhớ sinh nhật cô, từng nói sẽ cùng cô bước lên sân khấu thế giới.
Còn cô là bạn nhảy của cậu, là người gần cậu nhất, cũng là người hiểu rõ nhất rằng trong lòng cậu từng có người khác.
Vì thế cô chọn im lặng, giấu tất cả vào từng bước nhảy, từng ánh mắt trên sân khấu.
Cô nghĩ, chỉ cần mình không nói, thì sẽ không mất đi tư cách ở cạnh cậu.
Cô tưởng rằng thời gian còn rất dài.
Nhưng vào năm mười tám tuổi, khi cậu vừa hiểu ra tình cảm của mình, họ lại bị ép chia cắt chỉ sau một thông báo.
Từ đó về sau, không ai nhắc đến cái tên của người kia nữa.
Cho đến nhiều năm sau, khi bản nhạc năm ấy một lần nữa vang lên, Lục Chi Hạ mới hiểu:
Có những người, dù đã đi cùng nhau cả tuổi trẻ, cuối cùng vẫn chỉ có thể lỡ nhau trong im lặng.
Nhiều năm sau, khi đứng ở hai đầu sân khấu, Tạ Trầm Uyên mới biết:
Người từng yêu cậu nhất, đã từng đứng cạnh cậu suốt cả thanh xuân.
Lời nhắn của tác giả:
Tuổi trẻ của chúng ta, có lẽ ai cũng từng âm thầm thích một người như thế.
Là người ở rất gần, gần đến mức tưởng rằng chỉ cần bước thêm một bước là có thể chạm tới. Nhưng cũng là người, dù đã đi cùng nhau suốt những năm tháng đẹp nhất, cuối cùng vẫn lạc mất giữa một lời chưa kịp nói.
Câu chuyện này được viết từ cảm hứng về một cặp đôi vận động viên trẻ mà mình vô cùng yêu thích. Khi nhìn họ đứng cạnh nhau trên sân khấu, mình luôn có cảm giác: có những ánh mắt, những cái chạm tay, những năm tháng đồng hành không thể chỉ dùng hai chữ “bạn bè” để gọi tên.
Vì thế, mình muốn viết nên một câu chuyện về yêu thầm, về thanh xuân, về những lời hứa tưởng sẽ kéo dài đến tận cuối đời, nhưng lại bị số phận cắt ngang đúng lúc đẹp nhất.
Nếu bạn từng thích một người suốt nhiều năm nhưng không dám nói ra, có lẽ bạn sẽ hiểu Lục Chi Hạ.
Lưu ý bản quyền & tuyên bố tác phẩm:
Lưu ý: Tác phẩm là sáng tác hư cấu, toàn bộ nhân vật, tình tiết, bối cảnh và diễn biến trong truyện đều do tác giả xây dựng. Câu chuyện chỉ lấy cảm hứng từ hình tượng chung của một số vận động viên trẻ ngoài đời thực, không tái hiện hoặc phản ánh trực tiếp bất kỳ cá nhân nào.
Mọi hành vi sao chép, đăng tải lại, chuyển thể, chỉnh sửa hoặc sử dụng nội dung tác phẩm dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý của tác giả đều được xem là vi phạm bản quyền.
Xin vui lòng tôn trọng chất xám và công sức sáng tác.
"Chỉ tiếc rằng, suốt cả tuổi trẻ, người họ yêu nhất lại chưa từng kịp nói ra một câu yêu..."
"Hóa ra, điều đau nhất không phải chia xa, mà là cả hai đều yêu nhưng chẳng ai chịu mở lời..."