Tạ Trầm Uyên là người mà ai gặp cũng sẽ thích.
Cậu dịu dàng, lịch sự, luôn biết cách khiến người khác cảm thấy thoải mái vừa đủ. Từ nhỏ đến lớn, cậu luôn đứng ở vị trí nổi bật nhất — là át chủ bài của học viện khiêu vũ nhà họ Tạ, là người sinh ra để đứng giữa ánh đèn sân khấu.
Lục Chi Hạ cũng từng nghĩ mình đặc biệt.
Dù sao thì trong suốt nhiều năm ấy, người đứng cạnh Tạ Trầm Uyên trên sân khấu luôn là cô.
Họ cùng nhau lớn lên, cùng tập luyện, cùng trải qua những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất.
Tất cả mọi người đều cho rằng: sớm muộn gì họ cũng sẽ ở bên nhau.
Ngay cả Lục Chi Hạ… đôi lúc cũng đã từng lầm tưởng như vậy.
Cho đến khi một cô gái khác xuất hiện.
Cũng là lần đầu tiên, Lục Chi Hạ nhận ra:
hóa ra những dịu dàng mà cô từng cho là ngoại lệ… Tạ Trầm Uyên cũng có thể dành cho người khác.
—
Rời khỏi Thượng Hải hôm ấy, Lục Chi Hạ không nói lời tạm biệt.
Cô chỉ âm thầm mang theo tất cả tình cảm của mình, rời khỏi thế giới của cậu.
Mà Tạ Trầm Uyên mãi rất lâu sau mới nhận ra —
người từng luôn đứng ở vị trí cậu vừa quay đầu đã có thể nhìn thấy, lần này thật sự đã đi xa rồi.