Cánh cửa phòng ngủ mở ra.
—
Không khí như chết lặng.
—
Hứa Mộ An đứng ngoài cửa.
Sắc mặt trắng bệch.
—
Chiếc váy cưới nhăn nhúm vẫn còn trên người cô.
Lớp trang điểm hoàn hảo từ hôm qua đã nhòe đi vì ngủ gục cả đêm trên sofa.
Nhưng tất cả những điều đó…
đều không đáng sợ bằng cảnh tượng trước mắt.
—
Ga giường đỏ thẫm hỗn loạn tới nhức mắt.
Quần áo rơi vương vãi dưới nền.
Ánh đèn vàng dịu của phòng tân hôn lúc này lại khiến mọi thứ càng trở nên châm chọc hơn.
—
Mà trên chiếc giường cưới ấy…
Chu Đình Mặc đang nằm đó.
Nửa thân trên trần trụi.
Còn Hạ Vũ Đồng đang cuộn mình trong chăn bên cạnh anh.
Vai trần lộ ra ngoài, trên cổ vẫn còn dấu hôn đỏ thẫm.
—
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ máu trong người Hứa Mộ An gần như đông cứng.
—
Cô không nghe thấy gì nữa.
Tai ù đi.
Đầu đau đến mức gần như đứng không vững.
—
Chỉ có hình ảnh trước mắt…
giống một lưỡi dao đâm thẳng vào tim cô.
—
Hạ Vũ Đồng là người tỉnh đầu tiên.
—
Cô ta vừa mở mắt, đã nhìn thấy Hứa Mộ An đứng ngoài cửa.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
—
“Chị… chị Mộ An…”
Giọng cô ta run dữ dội.
Sau đó như hoảng loạn kéo chăn che người lại.
—
“Không phải đâu…”
“Không phải như chị nghĩ đâu…”
—
Tiếng động khiến Chu Đình Mặc cau mày tỉnh giấc.
—
Cơn đau đầu dữ dội gần như xé nát thần kinh.
Anh chống tay ngồi dậy.
Ánh mắt vẫn còn mơ hồ mất kiểm soát.
—
Anh vừa mở mắt, đã nhìn thấy Hứa Mộ An đứng ngoài cửa.
—
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ cơ thể Chu Đình Mặc gần như cứng lại.
—
Ánh mắt anh quét qua căn phòng hỗn loạn.
Qua Hạ Vũ Đồng đang khóc.
Qua quần áo dưới đất.
—
Sắc mặt người đàn ông lập tức lạnh đi.
“Chuyện gì xảy ra?”
Giọng anh khàn đặc.
—
Nhưng câu hỏi ấy lúc này…
nghe giống một trò cười hơn bất cứ thứ gì khác.
Đồng tử anh co mạnh lại.
—
“…”
Mộ An đứng đó.
Rất lâu không nói gì.
—
Cô chỉ nhìn anh.
Ánh mắt trống rỗng tới mức đáng sợ.
—
Khoảnh khắc ấy, Chu Đình Mặc bỗng cảm thấy tim mình lạnh đi rất mạnh.
—
“Đình Mặc…”
Hạ Vũ Đồng bật khóc thành tiếng.
“Em không biết…”
“Em thật sự không biết vì sao lại thành ra như vậy…”
—
Cô ta run rẩy kéo chăn ôm lấy mình.
Nước mắt rơi xuống liên tục.
Dáng vẻ hoảng loạn tới mức bất kỳ ai nhìn thấy cũng sẽ tin rằng cô ta mới là người bị tổn thương.
—
Khoảnh khắc ấy, ngay cả Chu Đình Mặc cũng chết lặng.
—
Đầu óc anh gần như trống rỗng vài giây.
Ký ức đứt đoạn hỗn loạn kéo về.
—
Ly rượu giao bôi cuối cùng.
Cảm giác nóng ran bất thường.
Có người ôm lấy anh.
Mùi nước hoa quen thuộc.
Sau đó…
là đôi môi mềm mại chủ động dán lên môi anh.
—
“Hạ…”
Giọng anh lúc đó khàn đặc đến mất kiểm soát.
—
Hạ Vũ Đồng bật khóc thành tiếng.
“Đình Mặc…”
“Em không biết vì sao lại thành ra thế này…”
—
“Câm miệng.”
Chu Đình Mặc đột ngột lạnh giọng.
—
Không khí lập tức đông cứng.
—
Anh bước xuống giường.
Sắc mặt lạnh tới đáng sợ.
—
Cho dù ký ức hỗn loạn thế nào, anh vẫn nhận ra:
Đêm qua mình không hề tỉnh táo.
—
Mà đúng lúc ấy, ánh mắt anh đột nhiên dừng lại ở góc tủ rượu.
Một chấm đỏ rất nhỏ đang nhấp nháy.
—
Chu Đình Mặc lập tức bước tới.
Sau đó giật mạnh chiếc camera mini khỏi kệ trang trí.
—
Sắc mặt tất cả đều thay đổi.
—
Hạ Vũ Đồng run lên rất khẽ.
Nhưng ngay lập tức lại bật khóc lớn hơn.
“Em không biết…”
“Em thật sự không biết…”
—
Mà khoảnh khắc ấy, sắc mặt Hứa Mộ An càng trắng hơn.
—
Máy quay.
—
Có nghĩa là…
đêm qua đã bị ghi lại.
Chu Đình Mặc mở đoạn ghi hình.
—
Video rung nhẹ vài giây.
Góc quay vừa vặn hướng thẳng về phía giường cưới.
—
Hứa Mộ An đứng phía sau, tim lạnh dần theo từng khung hình.
—
Trong video, cửa phòng bị đẩy mở.
Hạ Vũ Đồng bước vào.
—
Chu Đình Mặc lúc đó rõ ràng đã không còn tỉnh táo.
Ánh mắt mờ đục vì thuốc và rượu.
—
Hạ Vũ Đồng vừa tới gần, anh đã trực tiếp kéo cô ta lại.
Sau đó cúi đầu hôn xuống.
—
“Hạ Vũ Đồng…”
Giọng anh khàn đặc vang lên trong video.
—
Khoảnh khắc ấy, tim Hứa Mộ An như bị ai bóp nát.
—
Bởi vì ánh mắt Chu Đình Mặc trong video…
không giống bị ép buộc.
—
Giống như người anh muốn ôm vốn là cô ta.
—
Mà video cũng kết thúc ngay tại đó.
—
Không có phần sau.
Không có cảnh lên giường.
Không có bất kỳ thứ gì chứng minh chuyện gì thật sự xảy ra.
—
Nhưng chỉ như vậy thôi…
cũng đủ khiến mọi thứ hoàn toàn sụp đổ.
—
Không khí yên lặng tới mức đáng sợ.
—
Chu Đình Mặc siết chặt chiếc camera trong tay.
Sắc mặt lạnh như băng.
—
“Không ai được phép tiết lộ chuyện hôm nay.”
Giọng anh cực thấp.
“Lập tức khóa toàn bộ camera tầng này.”
“Điều tra toàn bộ nhân viên khách sạn.”
—
Trợ lý vừa chạy tới lập tức gật đầu.
“Vâng, Chu tổng.”
—
“Mọi chuyện tối qua…”
Chu Đình Mặc quay đầu nhìn Hứa Mộ An.
Giọng anh khàn đi rõ rệt.
“Tôi sẽ điều tra rõ.”
—
Mộ An đứng đó rất lâu.
Sau đó đột nhiên bật cười rất khẽ.
—
“Điều tra?”
—
Ánh mắt cô đỏ lên, nhưng lại không hề rơi nước mắt.
—
“Chu Đình Mặc…”
“Anh muốn điều tra cái gì nữa?”
—
Cô nhìn chiếc giường cưới phía sau anh.
Giọng nhẹ tới mức gần như tan biến.
—
“Video em cũng xem rồi.”
“Người chủ động ôm cô ta…”
“là anh.”
—
Khoảnh khắc ấy, tim Chu Đình Mặc bỗng nhói mạnh.
—
“Không phải như em nghĩ.”
Anh lạnh giọng.
“Đêm qua tôi bị bỏ thuốc.”
—
“Vậy còn em?”
Hứa Mộ An cười nhạt.
“Em cũng ngủ gục ngoài sofa cả đêm.”
“Em cũng không tỉnh táo.”
—
Cô nhìn anh.
Lần đầu tiên ánh mắt hoàn toàn mất đi hi vọng.
—
“Nhưng người anh gọi tên…”
“vẫn là Hạ Vũ Đồng.”
—
Không khí chết lặng.
—
Mà Hạ Vũ Đồng đúng lúc ấy lại bật khóc nức nở.
“Chị Mộ An…”
“Em xin lỗi…”
“Em thật sự không muốn phá hỏng hôn lễ của hai người…”
—
“Cô câm miệng cho tôi.”
Mộ An lạnh giọng.
—
Đây là lần đầu tiên trong rất nhiều năm, cô hoàn toàn mất kiểm soát trước mặt người khác.
—
Ánh mắt nhìn Hạ Vũ Đồng lạnh đến đáng sợ.
—
“Vì sao cô lại ở trong phòng tân hôn của tôi?”
—
Hạ Vũ Đồng run rẩy lắc đầu.
Nước mắt rơi liên tục.
“Em không nhớ…”
“Em thật sự không nhớ…”
—
Chu Đình Mặc day mạnh thái dương.
Đầu đau như muốn nứt ra.
—
Nhưng anh biết rất rõ:
Chuyện này không đơn giản.
—
Mà lúc này, không ai nhận ra rằng—
một cái bẫy khác, mới chỉ vừa bắt đầu.