Sau khi tiệc cưới kết thúc, đã gần một giờ sáng.
—
Khách khứa cuối cùng cũng lần lượt rời đi.
Toàn bộ tầng cao nhất của khách sạn Lam Đình dần yên tĩnh trở lại.
—
Hứa Mộ An gần như đã mệt tới cực hạn.
Chiếc váy cưới nặng nề. Trang sức đè đau cả vai. Cả ngày phải liên tục giữ nụ cười hoàn hảo trước hàng trăm người.
—
Ngay cả bước chân cũng bắt đầu không vững.
—
“Để tôi đỡ em.”
Chu Đình Mặc thấp giọng.
Sau đó rất tự nhiên vòng tay đỡ lấy eo cô.
—
Khoảnh khắc ấy, Mộ An gần như vô thức tựa vào người anh một chút.
—
Mùi hương quen thuộc trên người đàn ông khiến tim cô mềm xuống rất khẽ.
—
“Cuối cùng cũng kết thúc rồi…”
Cô nhỏ giọng.
—
Chu Đình Mặc nhìn dáng vẻ mệt mỏi hiếm thấy ấy của cô.
Khoé môi hơi cong lên.
“Ừ.”
“Chu phu nhân.”
—
Mộ An hơi sững lại.
Tai gần như đỏ lên ngay lập tức.
—
Đây là lần đầu tiên anh gọi cô như vậy.
—
Mà điều đáng sợ nhất là:
Chỉ một cách xưng hô thôi… cũng đủ khiến cô hạnh phúc đến mức muốn khóc.
—
Cửa phòng tân hôn được mở ra.
—
Hoa trắng phủ kín cả căn phòng.
Ánh đèn vàng dịu nhẹ phản chiếu lên ga giường đỏ thẫm.
Mọi thứ đều đẹp tới mức không chân thật.
—
Mộ An vừa bước vào đã bị một vài nhân viên phục vụ tại phòng tân hôn giữ lại.
“Hứa tiểu thư à không… Chu phu nhân.”
“Còn một ly rượu giao bôi cuối cùng.”
—
Mọi người cười ầm lên.
—
Chu Đình Mặc rất nhạt nhẽo nhìn đám người kia: “Các cậu còn chưa chịu đi?”
—
“Không được đâu Chu tổng.”
“Phải uống xong mới tính.”
—
Hai ly rượu được đặt xuống trước mặt.
Mà đúng lúc ấy, Hạ Vũ Đồng xuất hiện ở cửa phòng.
—
Cô ta vẫn mặc chiếc váy champagne lúc tối.
Tóc hơi xoã xuống, dáng vẻ dịu dàng đến mức hoàn hảo.
—
“Em tới đưa đồ.”
Hạ Vũ Đồng cười rất nhẹ.
“Lúc nãy anh quên tài liệu dưới xe.”
—
Chu Đình Mặc hơi nhíu mày.
“Muộn rồi, em còn chưa về?”
“Định đi ngay đây.”
—
Ánh mắt Hạ Vũ Đồng lướt qua hai ly rượu trên bàn.
Sau đó rất tự nhiên bước tới.
“Vậy để em chúc hai người một ly cuối cùng nhé?”
—
Mộ An lúc này đầu đã hơi đau.
Cả ngày gần như chưa được nghỉ ngơi.
Cho nên cô cũng không nghĩ nhiều.
—
“Chúc anh chị…”
Hạ Vũ Đồng nâng ly lên, khoé môi cong rất nhẹ.
“Trăm năm hạnh phúc.”
—
Không ai nhìn thấy khoảnh khắc cô ta cúi đầu.
Một viên thuốc nhỏ tan ra cực nhanh trong chất lỏng đỏ thẫm.
—
Chu Đình Mặc uống trước.
Sau đó là Hứa Mộ An.
—
Mọi người ồn ào thêm vài câu rồi cũng dần rời khỏi phòng.
—
Cánh cửa cuối cùng khép lại.
Không gian lập tức yên tĩnh hẳn.
—
Mộ An đưa tay day nhẹ thái dương.
“Em hơi chóng mặt…”
—
Chu Đình Mặc lúc này cũng bắt đầu cảm thấy không đúng.
Cổ họng nóng ran. Đầu óc mơ hồ.
—
Anh vừa định nói gì đó, điện thoại bất ngờ rung lên.
—
Là cuộc gọi nội bộ từ tầng dưới.
—
“Chu tổng!”
Giọng trợ lý cực kỳ gấp gáp.
“Dự án bên Châu Âu xảy ra vấn đề rồi—”
—
Sắc mặt Chu Đình Mặc lập tức lạnh xuống.
—
Mộ An miễn cưỡng đứng dậy.
“Anh xuống xử lý trước đi…”
“Em thay đồ rồi ngủ trước cũng được.”
—
Chu Đình Mặc nhìn cô vài giây.
Có lẽ vì men rượu và thuốc bắt đầu phát tác, ánh mắt anh lúc này đã hơi mất tỉnh táo.
—
“Chờ tôi.”
Giọng anh rất khàn.
—
Mộ An khẽ gật đầu.
—
Cửa phòng lần nữa đóng lại.
—
Mà ở góc khuất cạnh tủ rượu, một chấm đèn đỏ cực nhỏ đang âm thầm chớp sáng.
—
Máy quay vẫn hoạt động.
—
Mười phút sau.
Cửa phòng tân hôn lại bị mở ra.
—
Hạ Vũ Đồng đỡ eo Chu Đình Mặc bước vào.
—
Cô ta nhìn căn phòng phủ đầy hoa cưới rất lâu.
Ánh mắt dần đỏ lên.
—
“Đình Mặc…”
Giọng cô ta run rất nhẹ.
“Anh thật sự muốn cưới cô ấy sao?”
—
Chu Đình Mặc lúc này gần như đã không còn tỉnh táo hoàn toàn.
Thuốc khiến đầu óc anh hỗn loạn đến đáng sợ.
—
Trong tầm mắt mờ nhòe, người trước mặt dường như biến thành một bóng hình quen thuộc của rất nhiều năm trước.
—
Cô gái đã ở cạnh anh trong quãng thời gian tăm tối nhất.
Người từng ôm anh khi Chu gia sụp đổ.
Người anh đã quen bảo vệ suốt bao năm.
—
“Hạ…”
Giọng anh khàn đặc.
—
Hạ Vũ Đồng chậm rãi bước tới gần anh.
Nước mắt rơi xuống.
—
“Em không muốn nhìn anh cưới người khác…”
—
Khoảnh khắc ấy, Chu Đình Mặc gần như mất sạch lý trí.
—
Mà cùng lúc đó.
Trong phòng khách ngoài phòng ngủ.
Hứa Mộ An đang nằm ngủ gục trên sofa.
—
Chiếc váy cưới nặng nề kéo lệch xuống khỏi vai.
Đầu đau tới mức gần như không mở nổi mắt.
—
Cô mơ mơ hồ hồ nghĩ:
Có lẽ hôm nay mình quá mệt.
Cũng có lẽ ly rượu cuối cùng quá mạnh.
—
Trong tiềm thức, cô vẫn nghĩ:
Chu Đình Mặc chắc đang ở trong phòng ngủ nghỉ ngơi.
—
Cho đến gần sáng.
—
Mộ An bị cơn đau đầu dữ dội làm tỉnh lại.
—
Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua rèm cửa.
Cả căn phòng yên tĩnh đến kỳ lạ.
—
“Đình Mặc…”
Cô khàn giọng gọi một tiếng.
Không ai đáp lại.
—
Mộ An miễn cưỡng đứng dậy.
Chiếc váy cưới đã nhăn nhúm từ lúc nào.
—
Cô đưa tay đẩy cánh cửa phòng ngủ ra.
—
Khoảnh khắc ấy.
Toàn bộ máu trong người gần như đông cứng.
—
Ga giường đỏ rực hỗn loạn tới nhức mắt.
Quần áo vương vãi khắp nơi.
—
Mà trên chiếc giường tân hôn của cô…
Chu Đình Mặc đang nằm đó.
Bên cạnh anh, là Hạ Vũ Đồng đang khoả thân ngủ trong lòng anh.