Buổi tối.
Khách sạn Lam Đình gần như sáng rực cả bầu trời Bắc Thành.
—
Thảm đỏ trải dài từ cổng chính tới tận đại sảnh trung tâm.
Hai hàng vệ sĩ mặc vest đen đứng kín hai bên.
—
Xe sang nối tiếp nhau dừng trước cửa khách sạn.
Từng nhân vật lớn trong giới tài chính, chính trị, giải trí lần lượt xuất hiện.
—
“Là chủ tịch tập đoàn Tần thị…”
“Trời ơi, cả nhà họ Lục cũng tới.”
“Nghe nói danh sách khách mời tối nay còn khó lấy hơn vé đấu giá quốc tế.”
—
Khách mời bước vào đều phải quét chip điện tử trên thiệp cưới.
Sau đó mới được nhân viên dẫn vào khu vực tương ứng.
—
Ngay cả giới truyền thông cũng bị chặn ngoài khu vực chính.
Chỉ có vài đơn vị lớn được cấp quyền ghi hình.
—
Mà bên trong đại sảnh lúc này…
đẹp đến mức khiến người ta gần như nghẹt thở.
—
Trần pha lê khổng lồ phản chiếu ánh đèn vàng dịu nhẹ.
Hàng ngàn đoá hồng trắng phủ kín lối đi chính.
Tiếng piano du dương vang vọng giữa không gian xa hoa tới cực điểm.
—
Ở khu check-in, khách mời gần như đứng kín.
—
“Chụp bên này đi!”
“Background hôm nay đẹp quá…”
“Nghe nói riêng tiền hoa đã đủ mua một căn biệt thự.”
—
Ngay cả khu ký tên cũng được thiết kế như một phòng triển lãm nghệ thuật.
Tên của: “Chu Đình Mặc” và “Hứa Mộ An”
được khắc nổi giữa tường pha lê.
—
Mà trong phòng chờ cô dâu.
Hứa Mộ An đang ngồi trước gương.
—
Tiếng ồn ào ngoài đại sảnh vọng tới rất khẽ qua cánh cửa đóng kín.
—
Chuyên viên trang điểm đang chỉnh lại lớp voan cuối cùng cho cô.
“Cô Hứa.”
“Hôm nay cô thật sự rất đẹp.”
—
Mộ An nhìn chính mình trong gương.
Có chút thất thần.
—
Chiếc váy cưới đính kim cương nặng tới mức gần như khiến cô khó thở.
Nhưng thứ khiến tim cô run lên hơn cả…
là cảm giác mọi chuyện cuối cùng cũng đi tới ngày hôm nay.
—
“Căng thẳng?”
Hứa Tâm Nghi đứng phía sau nhìn cô qua gương.
—
Mộ An khẽ gật đầu.
“…Em sợ lát nữa đi nhầm bước.”
—
Hứa Tâm Nghi bật cười.
“Yên tâm.”
“Chu Đình Mặc hôm nay nhìn em còn không rời mắt nổi.”
“Có khi em đứng yên anh ta cũng tự đi tới.”
—
Mộ An hiếm khi bị chọc tới đỏ tai.
—
Đúng lúc ấy, cửa phòng khẽ mở.
—
Hứa lão gia bước vào.
Toàn bộ căn phòng gần như yên lặng hẳn.
—
Ông mặc vest đen chỉnh tề, ánh mắt dừng trên người con gái út rất lâu.
—
Dù ông không phải người cha dịu dàng.
Nhưng khoảnh khắc ấy, vẫn có chút cảm xúc khó nói thành lời.
—
“Đến giờ rồi.”
Ông thấp giọng.
—
Tim Mộ An bỗng đập mạnh hơn rất nhiều.
—
Bên ngoài lễ đường, tiếng MC chậm rãi vang lên.
—
“Kính thưa quý vị…”
“Hôm nay, chúng ta cùng có mặt tại đây để chứng kiến hôn lễ của…”
“Chu tiên sinh và Hứa tiểu thư.”
—
Tiếng nhạc cưới dần vang lên.
Cánh cửa lớn phía cuối lễ đường từ từ mở ra.
—
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ ánh đèn đều tập trung về phía cô.
—
Hứa Mộ An đứng dưới ánh sáng.
Chiếc váy cưới trắng phủ dài sau lưng như ánh trăng.
Kim cương phản chiếu lấp lánh đến mức gần như không chân thật.
—
Tiếng hít thở xung quanh gần như đồng loạt chậm lại.
—
“Đẹp quá…”
“Cứ như phim điện ảnh…”
—
Mà phía cuối lễ đường.
Chu Đình Mặc đang đứng đó.
—
Người đàn ông mặc vest cưới đen, dáng người cao lớn và lạnh lùng.
Nhưng ánh mắt nhìn cô hôm nay…
lại dịu đến đáng sợ.
—
Khoảnh khắc hai người nhìn nhau qua cả lễ đường dài, tim Hứa Mộ An gần như run lên dữ dội.
—
Hứa lão gia dắt cô từng bước tiến về phía trước.
—
Tiếng giày cao gót rất khẽ vang lên giữa lễ đường yên tĩnh.
Mỗi bước đi, đều giống như đang tiến gần hơn tới giấc mơ cô từng chờ suốt nhiều năm.
—
Cho đến khi dừng trước mặt Chu Đình Mặc.
—
Hứa lão gia nhìn anh vài giây.
Sau đó đặt tay con gái vào tay anh.
—
“Chăm sóc nó cho tốt.”
—
Chu Đình Mặc siết nhẹ tay Mộ An.
“Vâng.”
—
Chỉ một chữ thôi.
Nhưng lại khiến mắt cô hơi nóng lên.
—
Buổi lễ diễn ra gần như hoàn hảo.
—
Không có sai sót. Không có hỗn loạn. Không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra.
—
Ngay cả lúc trao nhẫn, Chu Đình Mặc cũng cúi đầu rất nhẹ, động tác dịu dàng tới mức khiến cả khán phòng bắt đầu xôn xao.
—
“Chu tổng hôm nay đúng là yêu thật rồi…”
“Ánh mắt anh ấy nhìn cô dâu không giấu nổi luôn.”
—
Mà ở phía dưới lễ đường.
Hạ Vũ Đồng đang đứng cạnh bàn tiếp khách.
—
Cô ta mặc váy dài màu champagne, nở nụ cười dịu dàng hoàn hảo.
—
Thậm chí còn chủ động thay cô dâu chú rể tiếp đón khách khứa.
—
“Chu tổng hôm nay chắc vui lắm.”
“Đúng vậy.”
Hạ Vũ Đồng cười rất nhẹ.
“Anh ấy chờ ngày này rất lâu rồi.”
—
Không ai nhìn ra điều gì bất thường.
—
Ít nhất…
bề ngoài là như vậy.
—
Tiệc cưới kéo dài tới gần nửa đêm.
Sau khi tiễn nhóm khách cuối cùng, khách sạn dần yên tĩnh hơn.
—
Mà tầng cao nhất của Lam Đình hôm nay…
được giữ riêng hoàn toàn cho cô dâu chú rể.
—
Hành lang trải thảm đỏ dài.
Hoa trắng phủ kín trước cửa phòng tân hôn.
Ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu lên cánh cửa đóng kín cuối hành lang.
—
Bên trong căn phòng ấy.
Là đêm đầu tiên của cuộc hôn nhân này.
—
Cũng là nơi…
mọi thứ bắt đầu hoàn toàn vượt khỏi quỹ đạo vốn có.