Sáu giờ sáng.
—
Toàn bộ Hứa gia đã sáng đèn.
—
Người trang điểm, thợ làm tóc, nhân viên lễ cưới…
gần như đứng kín cả tầng hai.
—
Chiếc váy cưới chính được treo giữa phòng thay đồ.
Lớp voan dài phủ xuống nền thảm mềm mại.
Kim cương đính trên thân váy phản chiếu ánh sáng lấp lánh đến chói mắt.
—
“Hứa tiểu thư.”
“Đến giờ rồi.”
—
Mộ An ngồi trước gương.
Tim đập nhanh tới mức chính cô cũng nghe rõ.
—
Ngay cả đầu ngón tay cũng lạnh đi.
—
“Căng thẳng à?”
Chuyên viên trang điểm bật cười.
“Hôm nay cô là cô dâu đẹp nhất đấy.”
—
Mộ An nhìn chính mình trong gương.
Có một khoảnh khắc…
ngay cả cô cũng cảm thấy không chân thật.
—
Hôm nay, cô thật sự sẽ gả cho Chu Đình Mặc.
—
Dưới lầu.
Tiếng pháo và tiếng cười nói đã bắt đầu vang lên.
—
“Xe đón dâu tới rồi!”
“Chu gia tới rồi!”
—
Toàn bộ biệt thự lập tức náo nhiệt hẳn.
—
Ngay cả phóng viên đứng ngoài cổng cũng gần như phát điên.
Đèn flash chớp liên tục.
—
“Hôm nay Chu tổng mặc lễ phục truyền thống thật kìa!”
“Trời ơi đẹp quá…”
“Mau chụp!”
—
Cửa xe mở ra.
Chu Đình Mặc bước xuống.
—
Người đàn ông mặc trường bào cưới màu đen thêu chỉ vàng.
Khí chất lạnh lùng thường ngày hôm nay lại mang theo cảm giác trầm ổn và quý khí đến cực điểm.
—
Ngay cả những người từng gặp anh vô số lần cũng phải sững vài giây.
—
“Cứu mạng…”
“Đây đúng là dáng vẻ chú rể trong tiểu thuyết.”
—
Chu Đình Mặc vừa bước vào Hứa gia, đã bị chặn lại bởi đám phù dâu.
—
“Muốn đón cô dâu?”
“Chu tổng phải vượt ải trước đã.”
—
Mọi người vốn nghĩ kiểu người như Chu Đình Mặc chắc chắn sẽ lạnh mặt mất kiên nhẫn.
Ai ngờ hôm nay tâm trạng anh lại cực kỳ tốt.
—
Ngay cả lúc bị bắt đọc lời hứa cưới, anh cũng rất bình tĩnh phối hợp.
—
“Sau khi kết hôn có giao hết tiền cho vợ không?”
—
Mọi người cười ầm lên.
—
Chu Đình Mặc rất nhàn nhạt đáp:
“Nếu em ấy muốn.”
—
Cả căn phòng lập tức bùng nổ.
—
“Chu tổng hôm nay điên rồi à?”
“Anh ấy thật sự trả lời kìa!”
—
Mà trên tầng hai.
Hứa Mộ An ngồi nghe tiếng cười dưới lầu, tim càng lúc càng đập nhanh hơn.
—
Cho đến khi cửa phòng bị đẩy ra.
—
Chu Đình Mặc xuất hiện trước mắt cô.
—
Không khí gần như yên lặng trong vài giây.
—
Ánh mắt người đàn ông dừng lại trên cô rất lâu.
Dài đến mức khiến cả căn phòng bắt đầu ồn ào trêu chọc.
—
“Chu tổng nhìn đến ngẩn người luôn rồi.”
“Đừng nhìn nữa, cô dâu chạy mất bây giờ.”
—
Mộ An ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt cũng hơi run lên.
—
Bởi vì hôm nay…
Chu Đình Mặc thật sự rất dịu dàng.
—
Khác hẳn tất cả những gì cô từng tưởng tượng.
—
Anh bước tới trước mặt cô.
Sau đó cúi người rất thấp.
“Lên đi.”
—
Mộ An hơi sững lại.
—
Theo phong tục, chú rể phải tự mình cõng cô dâu xuống lầu.
—
Khoảnh khắc bàn tay cô vòng qua cổ anh, tim cô gần như mềm thành nước.
—
Xung quanh là:
- tiếng cười,
- tiếng chúc phúc,
- ánh đèn flash liên tục chớp sáng.
—
Mà người đàn ông cõng cô lại đi rất vững.
—
Ngay cả lúc xuống cầu thang, anh cũng vô thức giữ chặt váy cưới giúp cô.
—
“Chu tổng cẩn thận thật đó…”
“Đúng là yêu vào khác hẳn.”
—
Mộ An nghe thấy những lời ấy.
Khoé môi vô thức cong lên rất nhẹ.
—
Có một khoảnh khắc, cô gần như thật sự tin rằng:
Mình đang được yêu.
—
Đoàn xe cưới kéo dài gần như kín cả tuyến đường trung tâm Bắc Thành.
—
Siêu xe màu đen nối tiếp nhau dưới ánh nắng sớm.
Ngay cả cảnh sát giao thông cũng phải phối hợp điều tiết riêng.
—
Mà mạng xã hội hôm nay gần như bùng nổ.
#HotSearch: 【Hôn lễ thế kỷ của Chu Đình Mặc】 【Chu tổng cõng cô dâu xuống lầu】 【Đội xe cưới dài nhất Bắc Thành】
—
Sau khi tới Chu gia, lại là một loạt nghi thức truyền thống khác.
Kính trà trưởng bối. Dâng hương tổ tiên. Nhận lì xì cưới.
—
Chu Đình Mặc gần như luôn đứng cạnh cô.
—
Lúc cô váy cưới quá dài khó đi, anh sẽ vô thức chậm bước.
Lúc cô bị trang sức nặng tới đau vai, anh sẽ thấp giọng hỏi:
“Mệt không?”
—
Ngay cả Chu lão phu nhân hôm nay cũng hiếm khi lộ ý cười rõ ràng.
—
“Đình Mặc.”
“Con phải chăm sóc Mộ An cho tốt.”
—
Chu Đình Mặc rất bình tĩnh đáp:
“Vâng.”
—
Chỉ một chữ thôi.
Nhưng lại khiến tim Mộ An rung lên rất mạnh.
—
Buổi tối.
Tiệc cưới chính thức được tổ chức tại khách sạn Lam Đình.
—
Toàn bộ khách sạn bị bao trọn hoàn toàn.
Hệ thống an ninh nghiêm ngặt tới mức đáng sợ.
—
Mỗi khách mời đều phải có:
- thiệp cưới gắn chip điện tử,
- xác minh danh tính,
- kiểm tra an ninh riêng.
—
Ngay cả phóng viên được mời chính thức cũng chỉ được hoạt động trong khu vực quy định.
—
“Chu thị làm như hội nghị quốc tế vậy…”
“Nghe nói có cả đội bảo an riêng từ nước ngoài.”
—
Mà đại sảnh tiệc cưới lúc này gần như xa hoa đến choáng ngợp.
—
Đèn pha lê khổng lồ treo giữa trần.
Hoa trắng phủ kín toàn bộ lễ đường.
Bản nhạc piano dịu dàng vang lên giữa ánh đèn vàng ấm áp.
—
Tất cả mọi thứ…
đều đẹp giống như giấc mơ mà Hứa Mộ An từng tưởng tượng vô số lần.
—
Mà cô không hề biết:
Đêm nay, ác mộng thật sự mới chỉ bắt đầu.