Đêm trước hôn lễ.
—
Toàn bộ Hứa gia sáng đèn suốt cả đêm.
—
Người giúp việc chạy tới chạy lui kiểm tra:
- váy cưới,
- trang sức,
- danh sách sính lễ,
- quà đáp lễ khách mời…
Ngay cả quản gia cũng căng thẳng tới mức không ngồi yên nổi.
—
“Bên khách sạn gọi xác nhận lần cuối chưa?”
“Rồi ạ.”
“Xe hoa sáng mai tới đúng giờ chứ?”
“Đã kiểm tra rồi.”
—
Mà điều hiếm thấy nhất là:
Ngay cả Hứa lão gia hôm nay cũng về nhà từ rất sớm.
—
Ông ngồi trong phòng khách xem danh sách khách mời rất lâu.
Dù ngoài miệng không nói gì, nhưng ai cũng nhìn ra tâm trạng ông cực kỳ tốt.
—
Dù sao…
ngày mai Hứa Mộ An sẽ chính thức gả vào Chu gia.
Mà cuộc hôn nhân này, đủ để vị trí của Hứa gia càng thêm vững chắc.
—
“Chị.”
Hứa Tâm Nghi chống cằm ngồi cạnh sofa nhìn cô.
“Hồi hộp không?”
—
Mộ An đang xem lại thiệp cưới.
Nghe vậy hơi khựng lại.
“…Có một chút.”
—
“Chỉ một chút?”
Hứa Tâm Nghi bật cười.
“Em sắp cưới Chu Đình Mặc đấy.”
“Là Chu Đình Mặc đó.”
—
“…”
“Chị nói như thể em đi lấy thần tiên ấy.”
—
“Khác gì đâu.”
Hứa Tâm Nghi rất nghiêm túc.
“Toàn bộ thiên kim tiểu thư Bắc Thành trước kia ai chẳng muốn gả cho anh ta?”
—
Mộ An bật cười rất khẽ.
Nhưng bàn tay cầm thiệp cưới lại vô thức siết chặt hơn một chút.
—
Bởi vì dù thế nào…
cô vẫn căng thẳng.
—
Thậm chí còn có cảm giác không chân thật.
—
Ba năm trước lúc vừa đính hôn, cô từng nghĩ:
Có lẽ mình sẽ mãi chỉ là vị hôn thê hữu danh vô thực.
—
Nhưng ngày mai…
cô thật sự sẽ trở thành vợ anh.
—
“Em vẫn thấy sợ.”
Mộ An đột nhiên nhỏ giọng.
—
Hứa Tâm Nghi hơi ngẩn người.
—
“Em sợ cái gì?”
—
Mộ An im lặng vài giây.
Sau đó rất khẽ nói:
“Em sợ…”
“anh ấy sẽ không có tình cảm với em.”
—
Không khí yên lặng hẳn.
—
Hứa Tâm Nghi nhìn cô rất lâu.
Cuối cùng chỉ bật cười.
“Nói thật nhé.”
“Lần đầu tiên chị thấy em giống con gái bình thường như vậy.”
—
“…”
“Ý chị là gì?”
—
“Ý là…”
Hứa Tâm Nghi chống cằm nhìn cô.
“Trước kia em lúc nào cũng kiểu: ‘Tôi không cần tình yêu.’ ‘Tôi không quan tâm.’”
“Bây giờ thì sao?”
—
Cô ấy chậm rãi cong môi.
“Còn chưa kết hôn mà đã bắt đầu lo được lo mất rồi.”
—
Mộ An bị chị nói trúng tim đen, hiếm khi không phản bác.
—
Hứa Tâm Nghi nhìn dáng vẻ ấy của cô, ánh mắt cũng mềm đi rất nhẹ.
—
Dù hai người không thân thiết kiểu chị em bình thường.
Nhưng có lẽ…
chính vì cùng lớn lên trong Hứa gia, cho nên đôi lúc, họ lại là người hiểu đối phương nhất.
—
“Yên tâm đi.”
Hứa Tâm Nghi nhàn nhạt nói.
“Nếu Chu Đình Mặc thật sự không để ý em…”
“thì kiểu đàn ông như anh ta sẽ không cưới đâu.”
—
Mộ An hơi khựng lại.
—
“Ít nhất…”
“chị chưa từng thấy anh ta đối xử với ai như với em gần đây.”
—
Tim cô khẽ rung lên.
—
Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên.
—
Là tin nhắn của Chu Đình Mặc.
【Đình Mặc:】 Chưa ngủ?
—
Khoé môi Mộ An vô thức cong lên rất nhẹ.
【Mộ An:】 Anh cũng vậy?
【Đình Mặc:】 Ừ. Bị giữ ở Chu gia.
—
Cô gần như tưởng tượng được cảnh tượng ấy.
Chu lão phu nhân. Họ hàng. Khách khứa.
Tất cả đều đang quay quanh anh.
—
【Mộ An:】 Em nghe nói hôm nay chú rể với cô dâu không được gặp nhau.
【Đình Mặc:】 Mê tín.
【Mộ An:】 Vậy anh tới đây đi.
—
Tin nhắn vừa gửi xong, Mộ An đã bật cười.
Cô vốn chỉ định đùa.
—
Ai ngờ vài giây sau.
Điện thoại lập tức rung lên.
—
【Đình Mặc:】 Em chắc không?
—
Mộ An khựng lại.
Tim bỗng đập nhanh hơn rất nhiều.
—
【Mộ An:】 …Anh thật sự định tới à?
【Đình Mặc:】 Ừ.
【Đình Mặc:】 Đang xuống xe.
—
“!!!”
—
Mộ An gần như bật dậy khỏi sofa.
—
Hứa Tâm Nghi bị cô làm cho giật mình.
“Em bị gì thế?”
Mộ An ôm điện thoại, tai đã đỏ lên rất rõ.
—-
Một lúc sau.
“Anh ấy đang ở ngoài.”
—
“…?”
“Chu Đình Mặc?”
—
Hứa Tâm Nghi lập tức bật cười thành tiếng.
“Điên thật rồi.”
—
Mà cùng lúc ấy.
Bên ngoài Hứa gia, phóng viên gần như đã đứng chật kín cổng để chuẩn bị lấy những hình ảnh sốt dẻo nhất cho lễ đón dâu sáng mai.
—
Xe truyền thông đậu dài cả con phố.
Đèn flash liên tục chớp sáng.
—
“Chu tổng tại sao giờ này lại tới Hứa gia rồi !??”
“Mau chụp!”
“Leo lên kia đi!”
—
Thậm chí có paparazzi còn trèo hẳn lên cây ngoài biệt thự chỉ để chụp được ảnh.
—
Quản gia Hứa gia đứng nhìn mà đau đầu: “Đám người này đúng là…”
—
Mà trong xe.
Chu Đình Mặc nhìn tin nhắn Hứa Mộ An gửi tới.
Khoé môi vô thức cong lên rất nhẹ.
—
【Mộ An:】 Anh đừng xuống xe thật nhé!!! Phóng viên đông lắm!!!
—
Anh cúi đầu trả lời rất chậm.
【Đình Mặc:】 Ừ. Vậy anh đi về.
【Đình Mặc:】 Ngủ sớm đi.
—
Vài giây sau.
Tin nhắn mới lại hiện lên.
【Đình Mặc:】 Ngày mai em sẽ rất đẹp.
—
Tim Hứa Mộ An gần như mềm nhũn cả ra.
—
Cô ôm điện thoại ngồi trên sofa rất lâu.
Khoé môi không thể hạ xuống được nữa.
—
Mà cô không biết rằng:
Đêm nay…
sẽ là đêm cuối cùng trước khi cuộc đời cô hoàn toàn thay đổi.