Chỉ còn năm ngày nữa là tới hôn lễ.
—
Toàn bộ giới thượng lưu gần như đều đang bàn tán về đám cưới của Chu Đình Mặc và Hứa Mộ An.
Dù trước đó có bao nhiêu lời đồn đoán, thì đến hiện tại, mọi thứ dường như đã được định sẵn.
—
Chu thị trực tiếp công bố danh sách khách mời.
Địa điểm tổ chức cũng được giữ kín tuyệt đối.
Ngay cả truyền thông cũng chỉ biết: đó sẽ là hôn lễ lớn nhất giới tài chính năm nay.
—
Mà điều khiến mọi người bất ngờ nhất là:
Hạ Vũ Đồng hoàn toàn không gây chuyện.
—
Không khóc lóc. Không đeo bám Chu Đình Mặc. Cũng không còn xuất hiện trong những tin đồn ám muội nữa.
—
Thậm chí, cô ta còn chủ động giúp chuẩn bị hôn lễ.
—
“Vũ Đồng đúng là hiểu chuyện.”
“Đổi lại là người khác chắc đã khó chịu chết rồi.”
“Con bé này thật sự quá tốt tính.”
—
Ngay cả Chu lão phu nhân cũng dịu giọng hơn với cô ta rất nhiều.
—
“Vũ Đồng à.”
“Cháu không cần giúp nhiều vậy đâu.”
“Không sao đâu bà nội.”
Hạ Vũ Đồng cười rất nhẹ.
“Dù sao…”
“Con cũng hy vọng anh Đình Mặc hạnh phúc.”
—
Câu nói ấy vừa dịu dàng vừa đáng thương.
Ngay lập tức khiến mấy vị phu nhân bên cạnh nhìn Hứa Mộ An bằng ánh mắt càng thêm vi diệu.
—
Mà Hứa Mộ An chỉ im lặng đứng xem người thử hoa cưới.
Không nói gì.
—
Bởi vì ngay cả cô cũng cảm thấy:
Dạo gần đây Hạ Vũ Đồng thật sự quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến bất thường.
—
“Hứa tiểu thư.”
Nhân viên lễ cưới bước tới.
“Cô muốn xem lại video opening lần cuối không?”
“Ừ.”
—
Màn hình lớn chậm rãi hiện lên ảnh cưới của hai người.
—
Chu Đình Mặc mặc vest đen.
Hứa Mộ An đứng cạnh anh trong váy cưới trắng.
Ánh mắt người đàn ông nhìn cô rất dịu.
Ít nhất…
trong video là như vậy.
—
Ngay cả nhân viên xung quanh cũng không nhịn được cảm thán:
“Hai người thật sự rất đẹp đôi.”
—
Khoé môi Mộ An vô thức cong lên rất nhẹ.
—
Đúng lúc ấy, một ly cà phê bất ngờ được đặt xuống cạnh cô.
“Mệt không?”
—
Mộ An quay đầu.
Chu Đình Mặc đứng phía sau cô.
Hôm nay anh vừa họp xong từ công ty tới đây, trên người vẫn còn hơi lạnh bên ngoài.
—
“Anh xong việc rồi?”
“Ừ.”
Anh rất tự nhiên ngồi xuống cạnh cô.
Sau đó nhìn màn hình vài giây.
“Đổi đoạn cuối đi.”
—
Nhân viên lập tức căng thẳng: “Có vấn đề gì ạ?”
“Bài nhạc.”
Chu Đình Mặc nhàn nhạt đáp.
“Em ấy thích bản piano hơn.”
—
Mộ An hơi sững lại.
“Anh còn nhớ à?”
—
Đó là bản nhạc cô từng thuận miệng nói thích lúc xem thử concept.
Ngay cả cô cũng quên mất rồi.
—
“Ừ.”
Chu Đình Mặc rất bình tĩnh.
“Em nói qua một lần.”
—
Tim cô mềm xuống rất khẽ.
—
Mà phía đối diện, Hạ Vũ Đồng đang đứng chỉnh hoa trên bàn.
Ánh mắt cô ta dừng lại trên hai người vài giây.
Sau đó chậm rãi cúi xuống.
Che đi toàn bộ cảm xúc trong mắt.
—
Hạ Vũ Đồng nhìn xa xa về phía Hứa Mộ An.
Người con gái kia lúc này đang cúi đầu xem lại thiệp cưới cùng Chu Đình Mặc.
Khoé môi còn mang theo ý cười rất nhạt.
—
Nụ cười ấy khiến lòng cô ta đau đến phát điên.
—
Bởi vì ba năm nay, Hứa Mộ An chưa từng thắng cô ta thật sự.
—
Nhưng lần này…
Chu Đình Mặc dường như thật sự bắt đầu nghiêng về phía cô.
—-
Hứa Mộ An gần đây thật sự rất bận.
Ban ngày xử lý công việc ở Hứa thị.
Buổi tối cùng Chu Đình Mặc thử lại quy trình hôn lễ.
—
Quan hệ giữa hai người cũng dần trở nên gần gũi hơn rất nhiều.
—
Ví dụ như lúc xem danh sách món ăn, Hứa Mộ An vừa cau mày nhìn món cay trên thực đơn, Chu Đình Mặc đã trực tiếp gạch bỏ.
“Em không ăn cay được.”
—
Hay lúc thử nhẫn lần cuối, anh rất tự nhiên nắm tay cô chỉnh lại vị trí.
Ngay cả nhân viên bên cạnh cũng không nhịn được cười:
“Hai người gần đây thật sự rất giống vợ chồng.”
—
Mà điều đáng sợ nhất là:
Ngay cả Hứa Mộ An cũng bắt đầu tin rằng…
có lẽ sau khi kết hôn, mọi thứ sẽ thật sự khác.
—
Buổi tối hôm ấy.
Sau khi xem xong địa điểm tổ chức, Chu Đình Mặc lái xe đưa cô về.
—
Đèn đường lướt qua cửa kính xe.
Không khí rất yên tĩnh.
—
“Căng thẳng à?”
Anh bất ngờ hỏi.
—
Mộ An hơi khựng lại.
“Có một chút.”
“Lo cái gì?”
—
Cô im lặng vài giây.
Sau đó rất nhỏ giọng:
“Em sợ mọi thứ không thật.”
—
Bàn tay đặt trên vô lăng của Chu Đình Mặc hơi dừng lại.
—
“Chu Đình Mặc.”
Cô quay đầu nhìn anh.
“Anh sẽ kết hôn với em thật đúng không?”
—
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt người đàn ông hơi trầm xuống.
Sau vài giây im lặng, anh đưa tay xoa nhẹ đầu cô.
Một động tác rất hiếm hoi.
—
“Ừ.”
Giọng anh thấp và dịu hơn thường ngày rất nhiều.
“Tôi sẽ cưới em.”
—
Tim Hứa Mộ An gần như mềm thành nước.
—
Cô không biết rằng…
cùng lúc ấy, ở phía bên kia thành phố, Hạ Vũ Đồng đang ngồi trong căn phòng tối.
Màn hình laptop trước mặt hiện lên lịch trình hôn lễ chi tiết.
Bao gồm:
- thời gian đổi váy,
- phòng nghỉ của cô dâu chú rể,
- danh sách nhân viên phục vụ riêng.
—
Người đại diện đứng bên cạnh hơi tái mặt.
“Vũ Đồng…”
“Thật sự phải làm vậy sao?”
—
Hạ Vũ Đồng không trả lời ngay.
—
Ánh đèn lạnh hắt lên gương mặt cô ta, khiến vẻ dịu dàng thường ngày biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại sự cố chấp gần như méo mó.
—
“Chị biết không…”
Cô ta nhìn màn hình rất lâu rồi khẽ cười.
“Điều đáng sợ nhất không phải là anh ấy cưới cô ta.”
—
“Mà là…”
“Hứa Mộ An thật sự bắt đầu có được anh ấy.”
—
Ngón tay cô ta chậm rãi siết chặt.
—
“Em không thể để chuyện đó xảy ra.”
—
Người đại diện nuốt khan.
“Nhưng nếu Chu tổng biết—”
—
“Anh ấy sẽ không biết.”
Hạ Vũ Đồng nhẹ giọng cắt ngang.
“Hoặc là…”
“cho dù biết, anh ấy cũng sẽ không còn muốn nhìn thấy Hứa Mộ An nữa.”
—
Cô ta chậm rãi đóng laptop lại.
Sau đó cúi đầu nhìn chiếc hộp nhỏ trong tay.
—
Một món quà cưới.
Dành riêng cho Hứa Mộ An.