Tưởng như 2 người họ cứ lạnh nhạt với nhau như vậy sau hôm gặp mặt gia đình họ Chu.
Nhưng mọi chuyện lại được bắt đầu lại từ một chuyện rất nhỏ.
—
Ba ngày trước lễ cưới thử, Hứa Mộ An bị sốt.
—
Lúc đó đã gần mười một giờ đêm.
Cô vẫn đang tăng ca ở Hứa thị.
Cho đến khi thư ký phát hiện cô ngồi trong phòng họp quá lâu không ra ngoài.
—
“Hứa tổng?”
Không ai trả lời.
—
Đẩy cửa vào, mới thấy Hứa Mộ An đang chống trán ngồi bên bàn.
Sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.
—
“Hứa tổng!”
—
Nửa tiếng sau.
Chu Đình Mặc xuất hiện ở Hứa thị.
—
Người đàn ông mặc áo khoác đen bước cực nhanh qua đại sảnh.
Sắc mặt lạnh đến mức cả tầng lễ tân không ai dám thở mạnh.
—
Lúc anh đẩy cửa phòng nghỉ ra, Hứa Mộ An đang truyền nước.
Cô mở mắt nhìn thấy anh, hơi ngẩn người.
“Anh sao lại tới đây?”
—
Chu Đình Mặc đứng cạnh giường nhìn cô rất lâu.
Sau đó lạnh giọng:
“Em còn hỏi được?”
“Bị sốt gần bốn mươi độ vẫn tăng ca?”
—
Mộ An hiếm khi bị anh mắng kiểu này.
Cô im lặng vài giây rồi nhỏ giọng:
“Em còn tưởng anh đang họp.”
“Cho nên em định truyền nước xong rồi về.”
—
Chu Đình Mặc gần như bị cô chọc tức bật cười.
“Về đâu?”
“Về nhà.”
“Nhà nào?”
—
Mộ An hơi khựng lại.
—
Mà Chu Đình Mặc lúc này cũng dừng vài giây.
Sau đó rất tự nhiên nói:
“Về chỗ tôi.”
—
Không khí bỗng yên lặng hẳn.
—
Ngay cả chính anh cũng không nhận ra:
Mình đã bắt đầu vô thức xem cô là người thuộc về cuộc sống của mình từ lúc nào.
—
Đêm đó, Chu Đình Mặc trực tiếp đưa cô về căn nhà tân hôn.
—
Mẹ Trần nấu cháo, người giúp việc chuẩn bị thuốc.
Mà Chu Đình Mặc lại tự mình ngồi cạnh sofa nhìn cô uống hết thuốc mới thôi.
—
“Đắng.”
Mộ An cau mày.
Hiếm khi lộ ra chút tính trẻ con.
—
Chu Đình Mặc nhìn cô vài giây.
Sau đó bất ngờ đưa tay lấy viên kẹo trong hộp trên bàn đặt vào lòng bàn tay cô.
“Ăn đi.”
—
Mộ An ngẩn người.
“Anh để sẵn à?”
“Ừ.”
“…”
“Mẹ Trần nói em uống thuốc sợ đắng.”
—
Tim cô bỗng mềm xuống rất khẽ.
—
Mà điều đáng sợ nhất là:
Những dịu dàng kiểu này của Chu Đình Mặc…
thật sự khiến người ta rất dễ sinh ra ảo giác.
—
Sau lần đó, quan hệ giữa hai người bắt đầu thay đổi rõ rệt.
—
Không còn chỉ là:
- cùng dự tiệc,
- cùng thử váy cưới,
- cùng diễn vai vị hôn phu vị hôn thê hoàn hảo nữa.
—
Mà là những chuyện rất nhỏ trong cuộc sống.
—
Ví dụ như:
Chu Đình Mặc tan làm sẽ tiện đường ghé siêu thị cùng cô.
—
Ban đầu Mộ An còn thấy rất kỳ quái.
Bởi vì cô thật sự không tưởng tượng nổi cảnh Chu Đình Mặc đứng giữa khu đồ gia dụng.
—
Nhưng hôm đó, người đàn ông mặc vest đen đẩy xe mua hàng thật.
—
“Khăn giấy hết rồi.”
“Ừ.”
“Bàn chải dự phòng cũng nên mua thêm.”
“Được.”
—
Ngay cả Mộ An cũng thấy buồn cười.
“Chu tổng.”
“Anh biết mình đang đứng ở đâu không?”
—
Chu Đình Mặc nhàn nhạt nhìn cô.
“Siêu thị.”
“…”
“Ý em là…”
Cô bật cười: “Trước kia em tưởng kiểu người như anh sẽ không bao giờ tự đi mua mấy thứ này.”
—
Anh rất bình tĩnh bỏ hộp nước rửa tay vào xe đẩy.
“Trước kia tôi cũng nghĩ vậy.”
—
Mộ An hơi khựng lại.
—
“Nhưng nếu sau này sống chung…”
Chu Đình Mặc thấp giọng.
“Thì mấy thứ này vẫn phải mua.”
—
Tim cô lệch mất một nhịp.
—
Mà điều khiến mọi chuyện càng buồn cười hơn là:
Ngày hôm sau, ảnh hai người đi siêu thị bị chụp lại.
—
#HotSearch: 【Chu tổng và vị hôn thê cùng đi mua túi đựng rác】 【Ảnh hiếm của Chu Đình Mặc ở khu đồ gia dụng】 【Chu tổng tự tay đẩy xe mua hàng cho Hứa Mộ An】
—
Cư dân mạng gần như phát điên.
—
【??? Đây là Chu Đình Mặc thật à?】
【Người đàn ông này nhìn kiểu nào cũng không hợp cầm túi rác đâu trời.】
【Cứu mạng, ảnh còn đứng chọn hộp đựng gia vị nữa kìa???】
【Không hiểu sao tự dưng thấy hai người này có mùi vợ chồng già thật sự.】
—
Ngay cả Hứa Tâm Nghi cũng gửi ảnh chụp màn hình qua.
【Hứa Tâm Nghi:】 Thế giới sắp tận thế à?
【Hứa Tâm Nghi:】 Chu Đình Mặc mà cũng biết đi siêu thị?
—
Hứa Mộ An nhìn màn hình điện thoại, khóe môi vô thức cong lên rất nhẹ.
—
Có đôi khi ngay cả cô cũng bắt đầu cảm thấy:
Có lẽ…
mọi chuyện thật sự đang dần tốt lên.
—
Mà phía bên kia thành phố.
Hạ Vũ Đồng ngồi trong phòng nghỉ, lạnh lùng nhìn bài viết đang leo hotsearch.
—
Trong ảnh, Chu Đình Mặc đang cúi đầu nghe Hứa Mộ An nói gì đó.
Ánh mắt anh rất dịu.
Dịu đến mức khiến lòng người phát lạnh.
—
Chiếc cốc trong tay Hạ Vũ Đồng bị siết chặt đến trắng bệch.