Sau buổi gặp mặt ở Chu gia, Hứa Mộ An gần như vùi toàn bộ thời gian vào công việc.
—
Cô tăng ca liên tục ba ngày.
Ngay cả thư ký cũng bắt đầu cảm thấy không ổn.
—
“Hứa tổng.”
“Cô nên nghỉ ngơi một chút.”
“Dự án Nam Thành bên kia đã xử lý xong rồi.”
—
“Ừ.”
Mộ An nhàn nhạt đáp.
Ánh mắt vẫn không rời màn hình máy tính.
—
Nhưng thật ra, ngay cả cô cũng biết:
Mình đang cố tình khiến bản thân bận rộn.
—
Chỉ cần dừng lại…
cô sẽ lại nhớ tới ánh mắt của đám người ở Chu gia.
Nhớ tới câu nói của đứa trẻ kia.
Và cả—
“Vũ Đồng chỉ coi tôi là người thân.”
—
Tiếng gõ cửa vang lên.
Thư ký bước vào, sắc mặt hơi phức tạp.
“Hứa tổng.”
“Chu tổng tới.”
—
Đầu ngón tay Mộ An hơi dừng lại trên bàn phím.
—
“Bảo anh ấy đợi.”
“…”
Thư ký hơi sững người.
Bởi vì đây là lần đầu tiên cô nghe Hứa Mộ An nói kiểu đó với Chu Đình Mặc.
—
Mười phút sau.
Chu Đình Mặc tự mình đẩy cửa văn phòng bước vào.
—
Người đàn ông mặc áo khoác đen dài, trên người vẫn còn hơi lạnh bên ngoài.
Ánh mắt anh dừng lên đống tài liệu cao ngất trên bàn cô.
“Em đang tránh tôi?”
—
Mộ An không ngẩng đầu.
“Không có.”
“Vậy ba ngày không trả lời tin nhắn là gì?”
—
Không khí yên lặng vài giây.
—
Mộ An cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn anh.
“Em bận.”
Chu Đình Mặc hơi nhíu mày.
“Bận tới mức ngay cả ăn cơm cũng không có thời gian?”
—
Ánh mắt anh dừng trên cốc cà phê đã lạnh bên cạnh cô.
Sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Em lại đau dạ dày?”
—
Mộ An im lặng.
Mà sự im lặng ấy trong mắt Chu Đình Mặc gần như là mặc nhận.
—
“Đi ăn với tôi.”
Giọng anh thấp xuống.
“Em còn cuộc họp lúc hai giờ.”
“Tôi đợi.”
—
Mộ An hơi khựng lại.
—
Bởi vì trước kia, Chu Đình Mặc chưa từng nói kiểu này.
Anh rất bận.
Cho nên anh gần như không chờ ai.
—
“Chu Đình Mặc.”
Cô nhìn anh vài giây.
“Anh không cần vì hôm đó mà thấy áy náy.”
—
Ánh mắt anh hơi lạnh đi.
“Tôi không áy náy.”
“…”
“Chỉ là em sắp kết hôn với tôi.”
Anh nhàn nhạt nói.
“Tôi không muốn vị hôn thê của mình nhập viện.”
—
Lại là kiểu quan tâm lạnh lùng ấy.
Không dịu dàng.
Nhưng đủ khiến lòng người rung động.
—
Mộ An cụp mắt rất lâu.
Cuối cùng vẫn đứng dậy.
—
Nhà hàng đối diện công ty khá yên tĩnh.
Nhân viên vừa nhìn thấy Chu Đình Mặc đã lập tức dẫn hai người lên phòng riêng.
—
Trong lúc gọi món, điện thoại Chu Đình Mặc rung lên hai lần.
Tên hiện trên màn hình: “Hạ Vũ Đồng.”
—
Mộ An nhìn thấy.
Nhưng cô không nói gì.
—
Chu Đình Mặc cũng không bắt máy.
Anh trực tiếp tắt màn hình.
“Ăn trước đi.”
—
Động tác ấy khiến Mộ An hơi khựng lại.
—
“Không nghe sao?”
“Chắc không có chuyện gì quan trọng.”
Anh nhàn nhạt đáp.
—
Khoảnh khắc ấy, tim cô bỗng mềm xuống rất nhẹ.
—
Bởi vì đây là lần đầu tiên…
Chu Đình Mặc không lập tức ưu tiên Hạ Vũ Đồng.
—
Nhưng điều cô không biết là:
Phía bên kia màn hình, Hạ Vũ Đồng đang ngồi trong xe.
Ánh mắt chậm rãi tối xuống khi cuộc gọi bị từ chối.
—
“Vũ Đồng.”
Người đại diện bên cạnh hơi cẩn thận hỏi: “Còn tới Chu thị không?”
—
Hạ Vũ Đồng im lặng vài giây.
Sau đó rất khẽ cong môi.
“Không cần.”
—
Cô ta cúi đầu nhìn tấm ảnh trong điện thoại.
Là ảnh chụp từ xa lúc Chu Đình Mặc bước vào Hứa thị.
—
Khoé môi cô ta cong lên rất nhạt.
Nhưng ánh mắt lại lạnh đến đáng sợ.
—
Bởi vì cô ta bắt đầu nhận ra:
Khoảng thời gian gần đây, Chu Đình Mặc thật sự đang nghiêng về phía Hứa Mộ An hơn một chút.
—
Mà điều Hạ Vũ Đồng không thể chịu đựng nhất là:
Cô ta tuyệt đối không được phép mất đi vị trí đặc biệt trong lòng người đàn ông đó.
—
Trong phòng riêng.
Mộ An cúi đầu ăn cháo.
Không khí hiếm khi yên tĩnh như vậy.
—
Cho đến khi Chu Đình Mặc bất ngờ hỏi:
“Em còn giận chuyện hôm đó?”
Chiếc thìa trong tay cô hơi dừng lại.
“…Không.”
“Em nói dối.”
—
Mộ An ngẩng đầu nhìn anh.
Mà Chu Đình Mặc lúc này cũng đang nhìn cô rất lâu.
—
“Em trước kia nếu giận sẽ cãi nhau với tôi.”
“Còn bây giờ…”
“Em chỉ im lặng.”
—
Giọng anh rất thấp.
Thấp đến mức giống như chính anh cũng không thích trạng thái này.
—
“Như vậy không tốt sao?”
Mộ An nhẹ giọng hỏi.
“Ít nhất em không làm anh khó xử nữa.”
—
Không khí bỗng yên lặng hẳn.
—
Chu Đình Mặc nhìn cô.
Lần đầu tiên, anh phát hiện mình không hề thích câu nói này chút nào.
—
Bởi vì anh nhận ra:
Hứa Mộ An dường như thật sự đang bắt đầu…
không còn cần anh dỗ dành nữa.