Bữa tiệc kết thúc khá muộn.
—
Khi khách khứa dần rời đi, Chu lão phu nhân giữ Chu Đình Mặc lại nói chuyện riêng.
Hứa Mộ An đứng ngoài hành lang chờ anh.
—
Biệt thự Chu gia về đêm rất yên tĩnh.
Ánh đèn vàng trải dài trên hành lang cổ kính, mọi thứ đều xa hoa đến lạnh lẽo.
—
“Chị Mộ An.”
Giọng trẻ con vang lên phía sau.
—
Mộ An quay đầu.
Là cô bé lúc tối đã hỏi: “Bao giờ anh Đình Mặc cưới chị Vũ Đồng?”
—
Đứa bé ôm con gấu bông đứng cách cô vài bước.
Ánh mắt vẫn mang theo vẻ đề phòng rất rõ.
—
“Có chuyện gì?”
Mộ An nhàn nhạt hỏi.
—
Cô bé mím môi vài giây.
Sau đó nhỏ giọng:
“Em không thích chị.”
—
Nếu là người khác, có lẽ sẽ thấy bị xúc phạm.
Nhưng Hứa Mộ An lại chỉ cảm thấy mệt.
—
“Ừm.”
Cô rất bình tĩnh đáp: “Chị biết.”
—
Đứa bé hơi ngẩn người.
Có lẽ không ngờ cô lại trả lời như vậy.
—
“Nếu chị biết…”
“Nếu chị biết thì sao vẫn muốn lấy anh Đình Mặc?”
—
Hành lang bỗng yên lặng hẳn.
—
“Bởi vì…”
Cô bé ôm chặt con gấu bông.
“Rõ ràng anh ấy thích chị Vũ Đồng hơn mà.”
—
Khoảnh khắc ấy, tim Mộ An giống như bị ai bóp nghẹt rất nhẹ.
—
Đến cả trẻ con cũng nhìn ra.
Chỉ có cô vẫn cố chấp không chịu hiểu.
—
“Tiểu Vy.”
Giọng nam trầm thấp bất ngờ vang lên.
—
Cô bé lập tức tái mặt.
“Anh… anh Đình Mặc…”
—
Chu Đình Mặc đứng cuối hành lang.
Ánh mắt anh hơi lạnh.
“Ai dạy em nói mấy chuyện này?”
—
“Em…”
Đứa bé lập tức luống cuống.
“Em chỉ…”
“Xin lỗi chị Mộ An…”
—
Nói xong, nó gần như chạy mất.
—
Không khí lại yên tĩnh.
Mộ An đứng cạnh cửa sổ, không nhìn anh.
—
“Trẻ con nói linh tinh thôi.”
Chu Đình Mặc thấp giọng.
“Em đừng để trong lòng.”
—
Mộ An bật cười rất khẽ.
“Anh thật sự nghĩ…”
“đó chỉ là trẻ con nói linh tinh sao?”
—
Chu Đình Mặc hơi nhíu mày.
—
“Chu Đình Mặc.”
Cuối cùng cô cũng quay đầu nhìn anh.
“Ngay cả người nhà anh cũng cảm thấy em là người chen vào.”
“Anh biết điều đó nghĩa là gì không?”
—
“Bọn họ nghĩ nhiều thôi.”
Anh nhàn nhạt đáp.
“Em không cần để ý.”
—
Lại là câu đó.
Không cần để ý.
—
Giống như suốt ba năm qua, mọi đau lòng của cô chỉ cần “đừng để ý” là đủ.
—
“Vậy anh thì sao?”
Mộ An nhìn anh rất lâu.
“Anh có từng nghĩ…”
“vì sao ai cũng cảm thấy anh và Hạ Vũ Đồng mới là một đôi không?”
—
Chu Đình Mặc im lặng vài giây.
Sau đó thấp giọng:
“Vũ Đồng ở cạnh tôi quá lâu.”
“Cho nên người ngoài hiểu lầm là bình thường.”
—
“Chỉ là người ngoài hiểu lầm thôi sao?”
—
Ánh mắt cô rất yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức khiến lòng anh hơi khó chịu.
—
“Đình Mặc.”
Giọng nữ mềm mại bất ngờ vang lên phía sau.
—
Hạ Vũ Đồng bước tới.
Trên vai còn khoác áo của người giúp việc đưa cho.
“Bà nội bảo em đưa cái này cho anh.”
Cô ta đưa tài liệu trong tay qua.
—
Chu Đình Mặc nhận lấy.
“Ừ.”
—
Hạ Vũ Đồng nhìn hai người.
Bầu không khí rõ ràng không đúng.
“Em tới không đúng lúc à?”
Cô ta cười rất nhẹ.
—
“Không có gì.”
Chu Đình Mặc nhàn nhạt đáp.
—
Mộ An đứng bên cạnh nhìn cảnh ấy.
Đột nhiên cảm thấy rất mỉa mai.
—
Bởi vì mỗi lần cô và Chu Đình Mặc nói chuyện đến những vấn đề quan trọng…
Hạ Vũ Đồng luôn xuất hiện đúng lúc như vậy.
—
“Đình Mặc.”
Hạ Vũ Đồng hơi chần chừ rồi mới nhỏ giọng:
“Anh đừng vì em mà cãi nhau với chị Mộ An.”
“Em thật sự không sao.”
—
Lại là dáng vẻ đó.
Hiểu chuyện. Nhường nhịn. Vô tội.
—
Quả nhiên, Chu Đình Mặc hơi nhíu mày nhìn sang Mộ An.
Giống như theo bản năng nghĩ: có phải cô lại gây áp lực cho Hạ Vũ Đồng không.
—
Khoảnh khắc ấy, Mộ An bỗng thấy cực kỳ mệt.
—
Cô không muốn giải thích nữa.
Cũng không muốn hỏi nữa.
—
“Muộn rồi.”
Cô nhẹ giọng.
“Em về trước đây.”
—
Chu Đình Mặc hơi khựng lại.
“Để tôi đưa em.”
“Không cần.”
Mộ An nhàn nhạt từ chối.
Sau đó trực tiếp xoay người rời đi.
—
Gió đêm thổi tung mái tóc dài của cô.
Bóng lưng mảnh mai ấy dần khuất khỏi hành lang.
—
Mà điều khiến Chu Đình Mặc khó chịu nhất là:
Từ đầu đến cuối, Hứa Mộ An không hề nhìn anh thêm lần nào nữa.
—
“Đình Mặc…”
Hạ Vũ Đồng khẽ gọi.
Chu Đình Mặc thu hồi ánh mắt.
“Em vào trong trước đi.”
—
Nhưng rất lâu sau, anh vẫn vô thức nhìn theo hướng Hứa Mộ An rời đi.
—
Lần đầu tiên, Chu Đình Mặc bắt đầu cảm thấy:
Khoảng cách giữa anh và cô…
dường như đang càng lúc càng xa.