Bữa tiệc càng lúc càng náo nhiệt.
—
Người của Lâm thị tới khiến phòng khách lập tức đông hơn hẳn.
Lâm thị là họ hàng xa của Chu thị.
Đều là những nhân vật có tiếng trong giới thương mại.
Mà Chu Đình Mặc, đương nhiên vẫn là trung tâm của tất cả ánh nhìn.
—
“Hứa tiểu thư.”
Một vị phu nhân cười xã giao với Mộ An.
“Nghe nói hôn lễ sắp tổ chức rồi?”
“Chúc mừng nhé.”
“Cảm ơn.”
Mộ An nhàn nhạt đáp.
—
“Chu tổng đúng là kín tiếng thật.”
Người khác bật cười: “Đính hôn ba năm mới chịu công khai đưa vị hôn thê về nhà gặp mọi người.”
—
Câu nói nghe qua rất bình thường.
Nhưng lại khiến không khí hơi khựng lại.
—
Bởi vì ai trong giới cũng biết:
Ba năm nay, người xuất hiện cạnh Chu Đình Mặc thường xuyên nhất chưa bao giờ là Hứa Mộ An.
—
“Đình Mặc vốn bận công việc.”
Chu lão phu nhân cười hòa giải.
“Với lại Mộ An cũng không thích mấy nơi đông người như nhà chúng ta.”
—
Mộ An khẽ cụp mắt.
Không giải thích.
Bởi vì cô biết: có nói cũng vô ích.
—
“Nhưng nói thật nhé.”
Một thiên kim nhà họ Lâm bất ngờ lên tiếng.
“Lúc đầu tôi còn tưởng Chu tổng với Hạ tiểu thư thật sự có gì đấy.”
Cô ta bật cười: “Dù sao hai người đứng cạnh nhau cũng quá đẹp đôi.”
—
Không khí lập tức trở nên cực kỳ vi diệu.
—
Người bên cạnh huých tay cô ta: “Cậu nói ít thôi.”
“Có gì đâu?”
Cô gái kia lại vô tư nói tiếp: “Trên mạng ai chẳng nghĩ vậy.”
“Với lại trước giờ Chu tổng bảo vệ Hạ tiểu thư rõ thế còn gì.”
—
“Lâm Tiểu Tần.”
Chu Đình Mặc cuối cùng cũng lạnh giọng.
Cả phòng lập tức yên xuống.
—
Cô gái kia hơi tái mặt: “Em xin lỗi…”
“Em không có ý gì đâu.”
—
“Được rồi.”
Chu lão phu nhân lên tiếng giải vây.
“Đám trẻ nói chuyện không biết suy nghĩ thôi.”
—
Nhưng điều khiến Mộ An cảm thấy mệt nhất là:
Không ai thật sự nghĩ những lời đó quá đáng.
Bởi vì trong lòng họ…
đó vốn là sự thật.
—
“Hứa tiểu thư.”
Một người đàn ông trung niên đột nhiên nhìn cô.
“Tôi nghe nói cô đang quản dự án Tây Thành?”
Mộ An hơi ngẩng đầu.
“Vâng.”
“Con gái mà làm được tới mức này không dễ.”
Ông ta cười: “Nhưng sau khi kết hôn chắc cũng phải lui về thôi nhỉ?”
“Phụ nữ bên cạnh người như Chu tổng…”
“quan trọng nhất vẫn là chăm sóc gia đình.”
—
Mấy người xung quanh lập tức gật gù hưởng ứng.
“Đúng đấy.”
“Dù sao Chu gia cũng đâu thiếu tiền cho con dâu ra ngoài bôn ba.”
—
Hứa Mộ An im lặng vài giây.
Sau đó đặt ly trà xuống.
“Công việc của tôi…”
“không ảnh hưởng tới hôn nhân.”
Giọng cô rất nhạt.
Nhưng đủ khiến không khí hơi cứng lại.
—
Người đàn ông kia bật cười: “Hứa tiểu thư đúng là mạnh mẽ.”
“Nhưng phụ nữ quá mạnh…”
“đàn ông đôi khi sẽ thấy áp lực đấy.”
—
Khoé môi Mộ An cong lên rất nhẹ.
“Vậy có lẽ người áp lực không phải Chu Đình Mặc.”
—
Không khí khựng lại vài giây.
Có người suýt bật cười thành tiếng.
—
Ánh mắt Chu Đình Mặc cuối cùng cũng dừng hẳn trên cô.
—
Mà đúng lúc ấy, Hạ Vũ Đồng lại bưng trà đi tới.
“Bác Trương.”
Cô ta dịu dàng cười: “Đình Mặc từng nói chị Mộ An làm việc rất giỏi.”
“Anh ấy còn bảo sau này rất yên tâm giao vài dự án cho chị ấy hỗ trợ.”
—
Một câu nói rất thông minh.
Vừa giúp Mộ An giải vây.
Lại vừa vô tình nhấn mạnh: cô đang “hỗ trợ” Chu Đình Mặc.
—
Mọi người lập tức đổi sắc mặt.
“Vũ Đồng đúng là biết nói chuyện.”
“Đình Mặc có em gái như cháu đúng là phúc khí.”
—
Em gái.
Hai chữ ấy khiến Mộ An thấy cực kỳ chói tai.
—
Bởi vì không ai thật sự xem Hạ Vũ Đồng như em gái.
Kể cả chính cô ta cũng vậy.
—
“Mộ An.”
Chu Đình Mặc bất ngờ lên tiếng.
“Lại đây.”
—
Cô hơi khựng lại.
Sau đó vẫn bước tới cạnh anh.
—
Chu Đình Mặc rất tự nhiên kéo ghế cạnh mình cho cô ngồi.
Động tác ấy khiến cả phòng hơi bất ngờ.
Bởi vì trước kia, anh rất ít khi chủ động thể hiện sự thân mật với Hứa Mộ An trước mặt người khác.
—
“Dự án Tây Thành lần trước làm không tệ.”
Anh nhàn nhạt nói.
“Bên Lâm thị cũng đang muốn hợp tác thêm.”
—
Ánh mắt mọi người lập tức thay đổi.
Trong giới này, được Chu Đình Mặc công nhận công khai…
đã là chuyện cực kỳ hiếm.
—
Nhưng điều khiến Mộ An hơi thất thần là:
Cô không cảm thấy vui như tưởng tượng.
—
Bởi vì cô nhận ra:
Chu Đình Mặc chỉ đang giúp cô giữ thể diện.
Không phải vì anh hiểu cô khó xử.
Mà là vì: anh không muốn người khác bàn tán quá mức ngay trước mặt mình.
—
Mà thứ Hứa Mộ An muốn…
vốn chưa bao giờ chỉ là chút thể diện ấy.