Gió đêm thổi qua ban công lạnh đến buốt người.
—
“Rốt cuộc chị còn cố chấp điều gì nữa?”
Giọng Hạ Vũ Đồng rất nhẹ.
Nhẹ đến mức giống như thật sự đang khó hiểu thay cho cô.
—
Hứa Mộ An nhìn cô ta vài giây.
Sau đó bất ngờ bật cười.
Một nụ cười rất nhạt.
“Cô biết điều tôi không thích nhất ở cô là gì không?”
—
Hạ Vũ Đồng hơi khựng lại.
—
“Là cô luôn tỏ ra vô tội.”
“Trong khi người hiểu rõ mọi chuyện nhất…”
“lại chính là cô.”
—
Ánh mắt Hạ Vũ Đồng khẽ dao động.
Nhưng rất nhanh, cô ta lại cúi đầu cười nhẹ.
“Em thật sự không hiểu chị đang nói gì.”
“Đương nhiên rồi.”
Mộ An nhàn nhạt đáp.
“Cô thông minh như vậy mà.”
—
Không khí bỗng yên lặng hẳn.
—
“Vũ Đồng.”
Mộ An nhìn thẳng vào cô ta.
“Cô có từng nghĩ…”
“Nếu không phải cô luôn xuất hiện đúng lúc như vậy…”
“có lẽ người khác đã không hiểu lầm tôi nhiều đến thế?”
—
Hạ Vũ Đồng siết nhẹ ngón tay.
“Chị đang trách em?”
“Không.”
Mộ An khẽ cong môi.
“Trách một người như cô quá vô nghĩa.”
“Bởi vì cô sẽ luôn có cách khiến bản thân sạch sẽ nhất.”
—
Khoảnh khắc ấy, vẻ mặt Hạ Vũ Đồng cuối cùng cũng hơi thay đổi.
—
Mà điều khiến cô ta khó chịu nhất là:
Hứa Mộ An thật ra rất thông minh.
Thông minh đến mức nhìn thấu gần như mọi thứ.
—
Chỉ tiếc…
người Chu Đình Mặc tin lại không phải cô.
—
“Chị nghĩ Đình Mặc sẽ tin chị sao?”
Hạ Vũ Đồng nhẹ giọng hỏi.
“Hay là…”
“Anh ấy sẽ cảm thấy chị lại đang kiếm chuyện với em?”
—
Ánh mắt Mộ An chậm rãi lạnh xuống.
Bởi vì cô biết:
Hạ Vũ Đồng nói đúng.
—
Từ đầu đến cuối, điều khiến cô bất lực nhất chưa bao giờ là thủ đoạn của Hạ Vũ Đồng.
Mà là: Chu Đình Mặc luôn đứng về phía cô ta theo bản năng.
—
“Cho nên em thật sự không hiểu.”
Hạ Vũ Đồng nhìn cô.
“Chị mệt như vậy…”
“tại sao vẫn muốn tiếp tục?”
—
Tiếng bước chân bất ngờ vang lên phía sau.
—
“Tiếp tục cái gì?”
Giọng nam lạnh nhạt cắt ngang không khí.
—
Hạ Vũ Đồng lập tức quay đầu.
“Đình Mặc?”
Chu Đình Mặc bước ra ban công.
Ánh mắt đầu tiên theo bản năng dừng trên Hạ Vũ Đồng.
“Em sao vậy?”
—
Chỉ một câu thôi.
Nhưng trái tim Hứa Mộ An lại giống như bị thứ gì đó đâm rất nhẹ.
—
Bởi vì ngay cả lúc này…
người anh hỏi đầu tiên vẫn là Hạ Vũ Đồng.
—
“Không có gì đâu.”
Hạ Vũ Đồng lập tức cười dịu dàng.
“Chỉ là em thấy chị Mộ An đứng một mình nên ra nói chuyện thôi.”
—
Chu Đình Mặc nhìn sang Mộ An.
“Em uống ít rượu thôi.”
Giọng anh thấp và nhàn nhạt như thường.
“Dạ dày em không tốt.”
—
Lại là kiểu quan tâm rất bình thường ấy.
Bình thường đến mức người ngoài nhìn vào sẽ cảm thấy: anh thật sự rất để ý cô.
—
Nhưng chỉ có Hứa Mộ An mới hiểu.
Khoảng cách giữa cô và Chu Đình Mặc…
thật ra vẫn còn rất xa.
—
“Đình Mặc.”
Một người họ hàng từ trong phòng khách gọi vọng ra.
“Bên Lâm thị tới rồi.”
“Ừ.”
Chu Đình Mặc đáp lại.
Sau đó quay sang nhìn hai người.
“Vào trong đi.”
—
Hạ Vũ Đồng ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc đi ngang qua Mộ An, cô ta khẽ dừng lại một chút.
Sau đó rất nhỏ giọng nói:
“Chị thấy chưa?”
“Em không cần làm gì cả.”
“Anh ấy vẫn sẽ nhìn em đầu tiên.”
—
Khoảnh khắc ấy, đầu ngón tay Mộ An lạnh buốt.
—
Nhưng điều đáng sợ nhất là:
Cô phát hiện…
mình thậm chí không thể phản bác.