Bữa cơm tối bắt đầu trong bầu không khí vô cùng kỳ lạ.
—
Bề ngoài vẫn náo nhiệt.
Nhưng ai cũng hiểu: câu nói của đứa bé lúc nãy đã khiến không khí thay đổi hoàn toàn.
—
Hứa Mộ An ngồi cạnh Chu Đình Mặc.
Vị trí vốn nên là trung tâm chú ý.
Nhưng suốt cả bữa ăn, người được mọi người vây quanh lại vẫn là Hạ Vũ Đồng.
—
“Vũ Đồng à, bộ phim mới khi nào chiếu?”
“Nghe nói đạo diễn Trần rất thích con?”
“Lần trước bác xem chương trình của con rồi đấy, đẹp lắm.”
—
Hạ Vũ Đồng ngồi đối diện, mỉm cười dịu dàng trả lời từng câu một.
Thỉnh thoảng còn chủ động gắp thức ăn cho Chu lão phu nhân.
Khéo léo. Ngoan ngoãn. Không hề có chút sơ hở.
—
Mà điều buồn cười nhất là:
Ngay cả quản gia cũng vô thức nghiêng về phía cô ta hơn.
—
“Hạ tiểu thư.”
“Đây là canh cô thích.”
“Bếp trưởng hôm nay cố ý làm riêng.”
—
Người bên cạnh lập tức cười: “Quản gia Trần đúng là thiên vị Vũ Đồng thật đấy.”
Ông ta cũng cười theo: “Dù sao tôi cũng nhìn Hạ tiểu thư lớn lên mà.”
—
Không ai cảm thấy có gì không đúng.
Bởi vì trong mắt họ, Hạ Vũ Đồng vốn đã giống người nhà Chu gia từ rất lâu rồi.
—
Mà Hứa Mộ An…
lại giống khách hơn.
—
“Chị Mộ An.”
Hạ Vũ Đồng bất ngờ quay sang cô.
“Em nghe nói chị gần đây rất bận chuẩn bị hôn lễ?”
“Có mệt lắm không?”
—
Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn sang.
Mộ An đặt ly nước xuống.
“Cũng ổn.”
“Vậy thì tốt rồi.”
Hạ Vũ Đồng cười rất nhẹ.
“Em còn lo chị áp lực quá.”
“Dù sao…”
Cô ta hơi dừng lại.
“Người bên ngoài cũng nói khá nhiều.”
—
Không khí lập tức khựng lại.
Ai cũng hiểu “người bên ngoài” đang nói gì.
—
Mấy ngày nay, ảnh chụp nụ hôn của Chu Đình Mặc và Hứa Mộ An bị lan truyền rất mạnh.
Nhưng cùng lúc đó, trên mạng cũng xuất hiện không ít tin đồn:
- Hứa Mộ An ép hôn,
- cố tình tạo scandal để ép cưới,
- chen vào giữa Chu Đình Mặc và Hạ Vũ Đồng.
—
“Người ngoài nói gì quan trọng sao?”
Chu Đình Mặc nhàn nhạt lên tiếng.
Đây là câu đầu tiên anh chủ động nói giúp cô từ đầu bữa tối tới giờ.
—
Tim Mộ An hơi khựng lại.
—
Nhưng ngay giây sau, Chu lão phu nhân đã cười:
“Đình Mặc nói đúng.”
“Chỉ cần hai đứa kết hôn ổn thỏa là được.”
“Dù sao Vũ Đồng nhà chúng ta từ nhỏ cũng không để ý mấy chuyện này.”
—
Một câu nói rất bình thường.
Nhưng lại trực tiếp biến Hứa Mộ An thành người nhỏ nhen nhất bàn ăn.
Giống như:
- cô chiếm được danh phận,
- còn Hạ Vũ Đồng mới là người rộng lượng nhường nhịn.
—
“Bà nội.”
Chu Đình Mặc hơi nhíu mày.
Nhưng Chu lão phu nhân chỉ cười: “Được rồi, bà không nói nữa.”
—
Mộ An cúi đầu ăn rất chậm.
Từ đầu đến cuối, cô gần như không biểu lộ cảm xúc gì.
—
Bởi vì cô biết:
Ở nơi này, chỉ cần cô lộ ra chút khó chịu thôi…
mọi người sẽ lập tức cảm thấy: Hứa Mộ An lại bắt nạt Hạ Vũ Đồng.
—
Cho nên cô chỉ có thể im lặng.
—
Sau bữa tối.
Mấy đứa trẻ kéo Hạ Vũ Đồng ra phòng khách chơi game.
Tiếng cười vang khắp biệt thự.
—
Mà Chu Đình Mặc bị gọi đi nói chuyện với trưởng bối.
Cho nên cuối cùng, Hứa Mộ An lại một mình đứng ngoài ban công.
—
Gió đêm rất lạnh.
Cô cúi đầu nhìn ánh đèn dưới sân.
Bỗng cảm thấy mình cực kỳ buồn cười.
—
Rõ ràng cô mới là vị hôn thê.
Nhưng ở Chu gia, lại giống người dư thừa nhất.
—
“Chị Mộ An.”
Giọng Hạ Vũ Đồng vang lên phía sau.
—
Mộ An không quay đầu.
“Có chuyện gì?”
—
Hạ Vũ Đồng bước tới cạnh cô.
“Chị đừng để ý lời bọn trẻ.”
“Bọn chúng chỉ xem quá nhiều tin tức trên mạng thôi.”
—
Mộ An bật cười rất khẽ.
“Tin tức trên mạng?”
Cuối cùng cô cũng quay sang nhìn cô ta.
“Hay là thứ cô cố tình để người khác nhìn thấy?”
—
Nụ cười trên mặt Hạ Vũ Đồng hơi dừng lại.
Nhưng chỉ một giây sau, cô ta lại khẽ thở dài.
“Chị thật sự rất ghét em.”
“Không phải ghét.”
Mộ An nhàn nhạt đáp.
“Là không thích.”
—
“Nhưng em thật sự chưa từng muốn cướp anh ấy với chị.”
Giọng Hạ Vũ Đồng rất nhẹ.
“Đình Mặc chỉ quá quen chăm sóc em thôi.”
“Dù sao từ nhỏ đến lớn…”
“Người ở cạnh anh ấy lúc khó khăn nhất cũng là em.”
—
Câu nói ấy giống như cố tình nhắc nhở cô:
Có những năm tháng, Hứa Mộ An vĩnh viễn không thể chen vào.
—
“Cho nên?”
Mộ An lạnh nhạt nhìn cô ta.
“Cô muốn nói gì?”
—
Hạ Vũ Đồng im lặng vài giây.
Sau đó mới nhẹ giọng:
“Em chỉ cảm thấy…”
“Chị thật sự rất đáng thương.”
—
Ánh mắt Mộ An chậm rãi lạnh xuống.
—
“Ba năm rồi.”
“Rõ ràng chị là vị hôn thê.”
“Nhưng mỗi lần đứng cạnh Đình Mặc…”
“người bị bàn tán vẫn luôn là chị.”
—
“Có đôi khi em thật sự không hiểu.”
Hạ Vũ Đồng nhìn cô.
“Rốt cuộc chị còn cố chấp điều gì nữa?”