Nhà hàng nằm trên tầng cao nhất của khách sạn Vân Đỉnh.
Yên tĩnh. Riêng tư. Là nơi Chu Đình Mặc thường dùng để tiếp khách quan trọng.
—
Hứa Mộ An bước vào phòng riêng thì đã nhìn thấy anh ngồi bên cửa sổ.
Ánh nắng giữa trưa phủ lên bờ vai người đàn ông mặc sơ mi đen, khiến đường nét gương mặt càng thêm lạnh lùng sắc nét.
—
“Anh đợi lâu chưa?”
“Vừa tới.”
Chu Đình Mặc khép tài liệu lại.
Ánh mắt dừng trên cô vài giây rồi thấp giọng:
“Gầy đi rồi.”
Mộ An hơi khựng lại.
“…Bận công việc thôi.”
—
Chu Đình Mặc nhíu mày.
“Không cần ép bản thân quá.”
“Dự án bên Tây Thành nếu quá tải thì giao bớt cho cấp dưới.”
—
Mộ An nhìn anh.
Khoảnh khắc ấy, cô bỗng có cảm giác rất kỳ lạ.
Bởi vì trước kia, Chu Đình Mặc gần như chưa từng hỏi chuyện công việc của cô.
—
Nhưng bây giờ…
anh lại bắt đầu quan tâm.
—
Bữa ăn diễn ra khá yên tĩnh.
Đa số thời gian đều là Chu Đình Mặc nói, Mộ An ngồi nghe.
Cho đến khi món chính được mang lên, anh mới thấp giọng:
“Tối mai về nhà lớn.”
Động tác cầm ly nước của Mộ An hơi dừng lại.
—
“Bà nội muốn gặp em.”
“Cả họ hàng bên Chu gia cũng sẽ tới.”
—
Tim cô vô thức siết nhẹ.
Dù đã đính hôn ba năm, nhưng thật ra Hứa Mộ An rất ít khi xuất hiện trong những buổi tụ họp gia đình kiểu này.
Bởi vì trước kia, Chu Đình Mặc gần như không chủ động đưa cô về.
—
“Đừng căng thẳng.”
Anh nhàn nhạt nói.
“Chỉ là bữa cơm bình thường thôi.”
—
Nhưng chính câu nói ấy…
lại khiến Mộ An càng thấy bất an hơn.
—
Tối hôm sau.
Biệt thự cũ của Chu gia sáng đèn từ rất sớm.
—
Hứa Mộ An vừa bước xuống xe, quản gia đã lập tức đi tới.
“Chu tiên sinh.”
Ông ta cúi đầu rất cung kính với Chu Đình Mặc.
Nhưng lúc nhìn sang Mộ An, thái độ rõ ràng nhạt đi rất nhiều.
“Cô Hứa.”
Một cách gọi vừa xa cách, vừa khách sáo.
—
Mộ An khẽ siết tay.
Nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh như thường.
—
Vừa bước vào đại sảnh, tiếng cười nói đã vang lên không ngớt.
Họ hàng Chu gia gần như đều có mặt.
Mà điều khiến Mộ An khựng lại là:
Hạ Vũ Đồng cũng đang ở đó.
—
Cô ta mặc váy trắng dài, ngồi cạnh Chu lão phu nhân.
Ngay cả mấy đứa trẻ con cũng vây quanh bên cạnh ríu rít nói chuyện.
Khung cảnh ấy…
giống hệt nữ chủ nhân thật sự của Chu gia.
—
“Vũ Đồng!”
“Mau ký tên cho em đi!”
“Chị lên tivi đẹp hơn ngoài đời luôn!”
—
Hạ Vũ Đồng bật cười dịu dàng, kiên nhẫn ký tên cho đám trẻ.
Cho đến khi nhìn thấy Hứa Mộ An bước vào, ánh mắt cô ta mới hơi dừng lại.
Sau đó lập tức đứng dậy.
“Chị Mộ An tới rồi à?”
Giọng nói vẫn mềm mại như cũ.
“Em còn tưởng chị bận công việc nên không tới được.”
—
Mộ An chưa kịp đáp, một người cô bên cạnh đã cười xen vào:
“Vũ Đồng à.”
“Con vẫn chu đáo như vậy.”
“Không giống vài người…”
Bà ta cố ý nhìn thoáng qua Hứa Mộ An.
“Chưa gả vào Chu gia mà đã khó gặp rồi.”
—
Không khí lập tức trở nên vi diệu.
—
Chu Đình Mặc hơi nhíu mày.
“Mợ.”
Giọng anh trầm xuống.
“Đừng nói linh tinh.”
—
Người phụ nữ kia lập tức cười gượng: “Được rồi được rồi.”
“Mợ chỉ đùa thôi.”
—
Nhưng Hứa Mộ An biết rất rõ.
Đó không phải đùa.
—
Ba năm qua, người Chu gia thật ra chưa từng thật sự chấp nhận cô.
Bởi vì trong mắt họ:
- Hạ Vũ Đồng mới là người ở cạnh Chu Đình Mặc lâu nhất,
- hiểu anh nhất,
- cũng được anh bảo vệ nhất.
Còn Hứa Mộ An…
chỉ giống một cuộc liên hôn thích hợp.
—
“Chị ngồi đây đi.”
Hạ Vũ Đồng chủ động kéo ghế cho cô.
Thái độ dịu dàng đến mức không thể bắt bẻ.
—
Nhưng chính sự dịu dàng ấy…
lại khiến Mộ An càng giống người ngoài hơn.
—
“Anh Đình Mặc.”
Một bé gái khoảng tám tuổi bất ngờ chạy tới ôm tay anh.
“Bao giờ anh cưới chị Vũ Đồng vậy?”
—
Cả đại sảnh lập tức yên lặng vài giây.
Sắc mặt người lớn hơi thay đổi.
—
Mà đứa trẻ kia hoàn toàn không nhận ra.
Nó còn vô tư nói tiếp:
“Mẹ nói chị Vũ Đồng mới hợp với anh nhất.”
“Trên mạng ai cũng thích hai người.”
“Còn chị kia…”
Nó quay sang nhìn Hứa Mộ An.
Ánh mắt đầy ghét bỏ trẻ con rất trực diện.
“Là người chen vào mà đúng không?”
—
“Chu Tiểu Vy!”
Người mẹ lập tức hoảng hốt kéo con gái lại.
“Đừng nói bậy!”
—
Nhưng đã quá muộn rồi.
Không khí cả căn phòng gần như đông cứng.
—
Hứa Mộ An ngồi im tại chỗ.
Sống lưng vẫn thẳng tắp.
Gương mặt vẫn lạnh nhạt như cũ.
Chỉ có đầu ngón tay dưới bàn là chậm rãi siết trắng bệch.
—
Cô từng nghĩ mình đã quen rồi.
Quen với:
- ánh mắt dị nghị,
- lời bàn tán,
- việc tất cả mọi người đều cảm thấy cô là kẻ dư thừa giữa Chu Đình Mặc và Hạ Vũ Đồng.
Nhưng hóa ra…
vẫn sẽ đau.
—
“Tiểu Vy còn nhỏ.”
Một người cô khác bật cười hoà giải.
“Trẻ con mà, nghĩ gì nói đó thôi.”
—
Mà câu nói ấy…
mới là thứ khiến lòng người lạnh nhất.
Bởi vì trẻ con sẽ không tự dưng nghĩ như vậy.
Chúng chỉ lặp lại những điều người lớn thường nói.
—
“Đủ rồi.”
Chu Đình Mặc lạnh giọng.
Không khí cuối cùng cũng yên lặng xuống.
—
Nhưng điều khiến Hứa Mộ An thấy buồn cười nhất là:
Từ đầu đến cuối, không ai cảm thấy vấn đề nằm ở Hạ Vũ Đồng.
Tất cả chỉ nghĩ: cô quá nhỏ nhen.
Hoặc: cô vốn không nên xuất hiện giữa họ.
—
Mà phía đối diện, Hạ Vũ Đồng đang cúi đầu dỗ dành đứa bé kia.
Vẻ mặt bất đắc dĩ lại dịu dàng đến hoàn hảo.
Giống như người bị kẹt giữa tất cả chuyện này…
thật sự là cô ta vậy.