8 giờ sáng.
Tầng ba mươi hai của Hứa thị gần như chìm trong trạng thái căng thẳng.
—
“Phòng marketing sửa lại proposal.”
“Ngân sách bên Tây Thành ai duyệt?”
“Bản hợp đồng này lỗi số liệu mà cũng dám đưa lên cho tôi ký?”
—
Giọng nữ lạnh lùng vang lên giữa phòng họp.
Không lớn.
Nhưng đủ khiến cả căn phòng im phăng phắc.
—
Hứa Mộ An ngồi ở vị trí chính giữa.
Vest xám nhạt ôm lấy dáng người mảnh mai, mái tóc dài được buộc thấp phía sau.
Gương mặt vẫn xinh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt.
Chỉ là…
ánh mắt quá lạnh.
—
Không ai trong Hứa thị dám xem thường vị nhị tiểu thư này.
Bởi vì ai từng làm việc dưới quyền Hứa Mộ An đều biết:
Cô đáng sợ hơn vẻ ngoài rất nhiều.
—
Hứa Mộ An không phải kiểu thiên tài kinh doanh.
Cũng không phải người có đầu óc sáng tạo xuất sắc nhất.
Nhưng cô là quản lý giỏi nhất.
—
Bởi vì cô gần như không cho phép bất kỳ sai sót nào xuất hiện trong phạm vi mình quản lý.
—
Từng chi tiết nhỏ:
- số liệu,
- hợp đồng,
- lịch trình,
- thậm chí màu sắc proposal trình bày cho đối tác…
cô đều kiểm tra cực kỳ kỹ.
—
Có người từng nói:
“Làm việc với Hứa tổng rất mệt.”
“Nhưng nếu cô ấy đứng đầu dự án…”
“thì gần như sẽ không bao giờ thất bại.”
—
Mà điều đáng sợ nhất là:
Hứa Mộ An rất biết kiểm soát cảm xúc.
Cho dù đang tức giận, cô cũng hiếm khi nổi nóng thật sự.
Cô chỉ nhìn bạn bằng ánh mắt lạnh nhạt ấy…
đủ khiến người khác áp lực đến nghẹt thở.
—
“Giám đốc Lưu.”
Mộ An lật tài liệu.
“Chú có biết mình gửi nhầm báo giá cao hơn mức dự toán bao nhiêu không?”
Người đàn ông trung niên đối diện lập tức toát mồ hôi.
“…Xin lỗi cô Hứa.”
“Xin lỗi hữu ích thì công ty không cần bộ phận pháp lý nữa rồi ạ.”
Giọng cô vẫn rất bình tĩnh.
“Trước ba giờ chiều.” Cô nói với tất cả nhân viên.
“Tôi muốn bản sửa hoàn chỉnh.”
—
Cuộc họp kết thúc.
Cả phòng gần như đồng loạt thở phào.
—
“Hôm nay Hứa tổng đáng sợ thật…”
“Nghe nói cả tuần trước cô ấy không ở công ty nhiều.”
“Chu thị gần đây nhiều sự kiện mà.”
“Chắc tồn đống việc.”
—
Tiếng bàn tán rất nhỏ vang lên ngoài hành lang.
—
Đúng lúc ấy, thư ký ôm tài liệu bước vào văn phòng.
“Hứa tổng.”
“Đây là lịch trình tuần này.”
“Còn có ba hợp đồng cần cô trực tiếp xem qua.”
—
Mộ An day nhẹ thái dương.
Ánh mắt hơi mệt mỏi.
—
Một tuần qua, cô gần như luôn xuất hiện cùng Chu Đình Mặc:
- tiệc thương mại,
- hội nghị,
- thử thực đơn cưới,
- kiểm tra nhà tân hôn.
Cho nên toàn bộ công việc tồn lại gần như chất thành núi.
—
Nhưng điều khiến cô khó chịu nhất là:
Mình lại không thấy phiền.
—
Trước kia, Hứa Mộ An luôn đặt công việc lên hàng đầu.
Bởi vì cô hiểu rất rõ:
Ở Hứa gia, nếu không đủ giá trị…
thì sẽ lập tức bị thay thế.
—
Cho nên cô chưa từng cho phép bản thân lơ là.
Thậm chí nhiều năm nay, cô gần như sống như một cỗ máy.
—
Nhưng gần đây, cô lại bắt đầu:
- vì Chu Đình Mặc mà thay đổi lịch trình,
- dành thời gian chọn nội thất,
- thậm chí còn ngồi nghĩ xem anh thích màu rèm nào.
—
Điều đó khiến cô có cảm giác rất lạ.
Giống như lần đầu tiên trong cuộc đời…
cô thật sự học cách mong chờ một mái nhà.
—
“Hứa tổng.”
Thư ký dè dặt hỏi: “Cô có cần nghỉ ngơi một chút không?”
Mộ An vừa định trả lời, điện thoại đã rung lên.
Màn hình hiện tên: “Chu Đình Mặc.”
—
Ánh mắt thư ký lập tức trở nên cực kỳ vi diệu.
Cả công ty giờ ai mà không biết: Chu tổng gần đây gần như ngày nào cũng liên lạc với vị hôn thê.
—
Mộ An im lặng vài giây rồi bắt máy.
“Alo?”
“Ăn trưa chưa?”
Giọng Chu Đình Mặc vẫn thấp và lạnh như thường lệ.
—
Mà điều khiến người khác phát điên là:
Anh gần như luôn bắt đầu bằng mấy câu kiểu này dạo gần đây.
—
“…Chưa.”
“Xuống dưới đi.”
“?”
“Tôi cho xe đến đón em ở sảnh.”
—
Mộ An hơi sững lại.
Cô đứng dậy bước tới cửa kính văn phòng.
Quả nhiên nhìn thấy chiếc Maybach đen quen thuộc đang đỗ dưới cổng công ty.
—
Tim cô vô thức lệch một nhịp.
—
“Hứa tổng?”
Thư ký ngẩn người nhìn sắc mặt dịu xuống rõ rệt của cô.
—
Mà Hứa Mộ An lúc này mới nhận ra:
Dạo gần đây, chỉ cần là chuyện liên quan tới Chu Đình Mặc…
cảm xúc của cô sẽ rất dễ mất kiểm soát.