Không khí trong phòng ngủ gần như đông cứng.
Ánh mắt Hứa Mộ An dừng lại trên màn hình điện thoại sáng lên giữa căn phòng tối dần.
“Hạ Vũ Đồng.”
Ba chữ ấy giống như một gáo nước lạnh, trực tiếp kéo cô ra khỏi khoảnh khắc vừa rồi.
—
Chu Đình Mặc cũng nhìn thấy.
Anh hơi khựng lại vài giây.
Sau đó theo bản năng định rút tay về.
Nhưng không hiểu sao, động tác lại chậm đi một nhịp.
—
Điện thoại vẫn rung.
Mộ An im lặng cúi đầu, nhẹ nhàng rút tay mình ra trước.
“…Anh nghe đi.”
Giọng cô rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức chính cô cũng thấy xa lạ.
—
Chu Đình Mặc nhìn cô vài giây.
Cuối cùng vẫn bắt máy.
“Alo?”
Giọng Hạ Vũ Đồng rất nhẹ truyền qua đầu dây bên kia:
“Đình Mặc…”
“Em có làm phiền anh không?”
—
“Có chuyện gì?”
“Không có gì lớn đâu…”
Cô ta cười rất khẽ.
“Chỉ là hôm nay em đi ngang qua trung tâm thương mại.”
“Nhìn thấy một bộ trà rất đẹp.”
“Em nghĩ chị Mộ An chắc sẽ thích kiểu này nên muốn hỏi anh thôi.”
—
Không khí trong phòng bỗng trở nên kỳ lạ.
Bởi vì khoảng cách quá gần, Hứa Mộ An gần như nghe được toàn bộ.
—
“…Mộ An?”
Chu Đình Mặc hơi bất ngờ.
“Ừm.”
Giọng Hạ Vũ Đồng rất dịu dàng:
“Dù sao hai người cũng sắp kết hôn rồi mà.”
“Em nghĩ…”
“Có lẽ em nên cố gắng thân thiết với chị ấy hơn một chút.”
—
Nếu là trước kia, Chu Đình Mặc sẽ chỉ thấy phiền vì mấy chuyện phụ nữ thế này.
Nhưng lúc này, anh lại hiếm khi cảm thấy nhẹ nhõm.
Ít nhất…
Hạ Vũ Đồng cuối cùng cũng không còn đối đầu với Hứa Mộ An nữa.
—
“Anh đang bận à?”
Hạ Vũ Đồng bất ngờ hỏi.
“Ừm.”
“Vậy em không làm phiền nữa.”
Cô ta im lặng vài giây rồi cười nhẹ:
“Đúng rồi.”
“Anh nhớ hỏi chị Mộ An xem chị ấy thích màu trắng hay xanh nhạt nhé.”
“Em muốn chọn quà tân hôn cho chị ấy.”
—
Cuộc gọi kết thúc.
—
Căn phòng yên lặng đến mức nghe rõ cả tiếng hô hấp.
Mộ An cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trong tay rất lâu.
Sau đó bất ngờ bật cười rất khẽ.
—
Chu Đình Mặc hơi nhíu mày.
“Cười gì?”
“Không có gì.”
Cô nhẹ giọng đáp.
“Chỉ là cảm thấy…”
“Hạ Vũ Đồng thật sự rất biết cách khiến người khác thích mình.”
—
“Cô ấy đang cố chủ động hòa hợp với em.”
Chu Đình Mặc nhàn nhạt nói.
“Không phải chuyện tốt sao?”
—
Mộ An hơi khựng lại.
Sau đó chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt cô rất yên tĩnh.
“Anh thật sự nghĩ cô ấy muốn thân thiết với em?”
“Vậy em nên nghĩ thế nào?”
Chu Đình Mặc hỏi ngược lại.
“Tiếp tục cảm thấy cô ấy có ý xấu với em?”
—
Không khí bỗng im lặng vài giây.
—
Chu Đình Mặc nhìn cô.
Trong lòng lần đầu xuất hiện cảm giác: Hứa Mộ An đôi khi thật sự quá để tâm tới Hạ Vũ Đồng.
Rõ ràng Vũ Đồng đã chủ động xuống nước.
Nhưng cô vẫn luôn mang theo gai nhọn như vậy.
—
“Vũ Đồng đã cố thay đổi thái độ.”
Giọng anh thấp xuống.
“Em không cần lúc nào cũng nghĩ xấu cho cô ấy.”
—
Khoé môi Mộ An cong lên rất nhạt.
“Ừm.”
Cô không giải thích nữa.
Chỉ cúi đầu tháo chiếc nhẫn vừa rồi anh đeo cho mình xuống.
—
Động tác ấy khiến ánh mắt Chu Đình Mặc lập tức trầm xuống.
“Em làm gì vậy?”
—
Mộ An đặt chiếc nhẫn trở lại hộp.
Giọng rất nhẹ:
“Không có gì.”
“Chỉ là đột nhiên cảm thấy…”
“Có lẽ nó chưa hợp để đeo lúc này.”
—
“Em đang giận dỗi?”
Chu Đình Mặc nhíu mày nhìn cô.
Anh thật sự không thích dáng vẻ này của cô.
Rõ ràng vừa rồi mọi thứ vẫn rất tốt.
Chỉ vì một cuộc điện thoại của Hạ Vũ Đồng…
cô lập tức thay đổi thái độ.
—
“Em không có.”
“Vậy tháo nhẫn xuống làm gì?”
Mộ An im lặng vài giây.
Sau đó mới thấp giọng:
“Bởi vì em không muốn mỗi lần vui vẻ một chút…”
“lại phải nhớ ra giữa chúng ta luôn có thêm một người khác.”
—
Không khí lập tức yên tĩnh.
—
Chu Đình Mặc nhìn cô rất lâu.
Lòng bỗng dâng lên một tia khó chịu mơ hồ.
Không phải vì Hạ Vũ Đồng.
Mà là vì anh cảm thấy:
Hứa Mộ An đang quá nhạy cảm với chuyện này.
—
“Em nghĩ nhiều rồi.”
Anh nhàn nhạt nói.
“Vũ Đồng chỉ coi tôi là người thân.”
“Còn em…”
“Là người tôi sắp kết hôn.”
—
Rõ ràng câu nói ấy nên khiến cô vui.
Nhưng không hiểu sao, tim Mộ An lại chậm rãi lạnh xuống.
—
Bởi vì cô nhận ra:
Trong lòng Chu Đình Mặc, điều quan trọng chưa bao giờ là cảm xúc của cô.
Mà là: anh cho rằng mọi chuyện đã đủ ổn rồi.
Cho nên cô không nên tiếp tục để tâm nữa.
—
“Muộn rồi.”
Mộ An nhẹ giọng.
“Anh về đi.”
—
Lần này, Chu Đình Mặc không dỗ cô nữa.
Anh chỉ nhìn chiếc hộp nhẫn trên giường vài giây.
Sau đó xoay người rời khỏi phòng.
—
Tiếng cửa đóng lại rất khẽ.
Mà chiếc nhẫn kim cương nằm trong hộp dưới ánh đèn vàng…
cũng giống như thứ cảm xúc vừa mới nhen nhóm giữa hai người.
Đẹp đẽ.
Nhưng mong manh đến đáng sợ.