Từ sau khi bắt đầu chuẩn bị nhà tân hôn, mối quan hệ giữa Hứa Mộ An và Chu Đình Mặc dường như thật sự tiến gần hơn rất nhiều.
—
Ít nhất…
bọn họ bắt đầu giống một cặp đôi sắp cưới bình thường.
—
Buổi sáng, Chu Đình Mặc sẽ nhắn hỏi cô đã ăn chưa.
Buổi tối tăng ca muộn, anh đôi khi sẽ tiện đường đưa cô về.
Thậm chí có lần họ cùng chọn màu rèm cửa cho phòng ngủ chính suốt gần nửa tiếng.
—
Những chuyện rất nhỏ thôi.
Nhưng đối với Hứa Mộ An…
lại đủ khiến cô rung động đến mất kiểm soát.
—
Điều đáng sợ nhất của tình yêu là gì?
Là khi một người từng quá lạnh nhạt với bạn…
đột nhiên bắt đầu dịu dàng.
Chỉ một chút thôi, cũng đủ khiến người ta tự lừa mình dối người thêm lần nữa.
—
Chiều hôm ấy.
Mộ An tới nhà tân hôn kiểm tra lần cuối trước khi hoàn thiện nội thất.
Cô vừa bước vào phòng khách, đã nhìn thấy mấy chiếc thùng giấy mình mua hôm trước được đặt gọn cạnh sofa.
—
Bên trong là:
- cốc đôi,
- dép đôi,
- bàn chải đôi,
- cả mấy bộ đồ ngủ cô lén mua.
Người giúp việc chắc chưa kịp mang lên lầu.
Mộ An lập tức đỏ mặt.
Đúng lúc ấy—
Tiếng mở cửa vang lên phía sau.
Chu Đình Mặc bước vào.
—
“…Anh tới rồi à.”
Mộ An gần như phản xạ đứng chắn trước đống đồ.
Chu Đình Mặc hơi nhíu mày.
“Em giấu gì vậy?”
“Không có gì.”
“…?”
Ánh mắt anh chậm rãi dừng xuống chiếc hộp chưa đóng hẳn bên cạnh chân cô.
Một đôi dép bông màu xám trắng rất nổi bật lộ ra ngoài.
—
Không khí bỗng yên lặng vài giây.
Tai Mộ An nóng bừng.
Cô thật sự muốn chết ngay tại chỗ.
—
“Em mua?”
Chu Đình Mặc thấp giọng hỏi.
“…Ừm.”
“Cho ai?”
Mộ An ngẩng phắt đầu lên nhìn anh.
Chu Đình Mặc rất khẽ cong môi.
Rõ ràng là cố tình.
—
“Chu Đình Mặc.”
Mộ An lạnh mặt: “Anh thấy vui lắm à?”
Anh nhìn vành tai đỏ bừng của cô vài giây.
Khoé môi càng cong rõ hơn.
“Cũng được.”
—
Khoảnh khắc ấy, Mộ An bỗng hơi thất thần.
Bởi vì cô gần như chưa từng nhìn thấy anh cười kiểu này.
Không phải kiểu lịch sự xã giao.
Mà là thật sự có chút vui vẻ.
—
“Cười đủ chưa?”
Cô cố giữ giọng bình tĩnh.
Chu Đình Mặc cuối cùng cũng dời mắt khỏi đống đồ đôi.
Sau đó bất ngờ hỏi:
“Còn mua gì nữa?”
“…Không nói.”
“Để tôi đoán.”
Anh bước tới gần hơn vài bước.
“Mug đôi?”
“…”
“Bàn chải?”
“…”
“Đồ ngủ?”
“Chu Đình Mặc!”
Mộ An gần như xấu hổ đến phát điên.
Mà người đàn ông trước mặt lại thật sự bật cười thành tiếng rất khẽ.
—
Tim cô bỗng lệch một nhịp rất mạnh.
Bởi vì cô nhận ra:
Khoảng thời gian gần đây, Chu Đình Mặc dường như bắt đầu cười nhiều hơn khi ở cạnh cô.
—
Mà thứ khiến cô sợ nhất là…
cô bắt đầu quen với điều đó.
—
“Được rồi.”
Chu Đình Mặc thấp giọng: “Không trêu em nữa.”
Anh cúi người nhấc chiếc hộp lên.
“Để người làm mang lên phòng ngủ?”
Mộ An ngẩn người vài giây.
Sau đó rất khẽ gật đầu.
—
Phòng ngủ.
Ánh nắng chiều xuyên qua lớp rèm mỏng, phủ lên căn phòng màu sắc dịu nhẹ.
Chu Đình Mặc đặt chiếc hộp đồ dùng đang bê xuống cạnh giường.
Đúng lúc ấy, một chiếc hộp nhỏ bên trong túi quần âu vô tình rơi ra ngoài.
—
Là hộp nhẫn.
Không phải nhẫn cưới.
Mà là một cặp nhẫn kim cương thiết kế rất tinh giản.
Mặt nhẫn không quá phô trương, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết giá trị không nhỏ.
Bên trong còn khắc hai chữ cái: M & A.
—
Không khí bỗng yên tĩnh hẳn.
Mộ An gần như cứng người.
“Em…”
Cô còn chưa kịp giải thích, Chu Đình Mặc đã cầm chiếc hộp lên.
Ánh mắt anh dừng trên cặp nhẫn vài giây.
—
“Chu Đình Mặc…”
“Em chỉ tiện nhìn thấy thôi.”
Giọng cô càng lúc càng nhỏ.
Thật ra chính cô cũng thấy mình hơi buồn cười.
Rõ ràng đã là người lớn rồi.
Vậy mà vẫn âm thầm mong chờ mấy thứ kiểu này.
—
Nhưng điều khiến Mộ An bất ngờ là:
Chu Đình Mặc không cười cô.
Anh chỉ im lặng nhìn chiếc nhẫn rất lâu.
Sau đó bất ngờ hỏi:
“Muốn đeo thử không?”
Tim cô gần như ngừng đập.
“…Cái gì?”
Chu Đình Mặc lấy chiếc nhẫn nữ ra.
Rồi rất tự nhiên cầm tay cô lên.
—
Khoảnh khắc ngón tay lạnh của anh chạm vào da mình, Mộ An gần như quên cả hô hấp.
—
Chiếc nhẫn chậm rãi được đeo vào tay cô.
Rất vừa.
Viên kim cương phản chiếu ánh nắng chiều, vô cùng lấp lánh.
Đẹp đến mức khiến mắt cô hơi cay.
—
“Vừa thật.”
Chu Đình Mặc thấp giọng nói.
Mộ An ngẩng đầu nhìn anh.
Khoảng cách giữa hai người rất gần.
Gần đến mức cô có thể nhìn rõ ánh mắt anh lúc này.
Không còn lạnh nhạt như trước nữa.
Ít nhất…
khi nhìn cô, đã bắt đầu có thứ gì đó dịu đi rất nhiều.
—
Mà điều khiến Hứa Mộ An rung động nhất là:
Suốt cả quá trình, Chu Đình Mặc chưa từng buông tay cô ra.
—
Ánh hoàng hôn phủ đầy căn phòng.
Bầu không khí yên tĩnh đến mức trái tim cô dường như cũng mềm xuống theo.
Cho đến khi—
Điện thoại Chu Đình Mặc bất ngờ rung lên.
Màn hình sáng lên rất rõ giữa căn phòng tối dần.
Hai chữ: “Hạ Vũ Đồng.”
—
Không khí trong nháy mắt trở nên yên lặng.