Căn biệt thự tân hôn nằm ở phía nam Hải Châu.
Không quá phô trương.
Nhưng từng chi tiết đều được chuẩn bị cực kỳ tinh tế.
—
Ngày chuyển đồ hôm ấy, thời tiết rất đẹp.
Ánh nắng xuyên qua cửa kính lớn, phản chiếu lên sàn nhà màu kem nhạt.
Người làm và trợ lý liên tục ra vào sắp xếp đồ đạc.
Mà Hứa Mộ An gần như chẳng cần động tay vào bất cứ thứ gì.
—
“Cô Hứa, mấy bộ váy này để phòng thay đồ bên trái đúng không ạ?”
“Ừm.”
“Còn sách thì sao ạ?”
“Để thư phòng giúp tôi.”
Mộ An nhẹ giọng đáp.
Ánh mắt lại vô thức nhìn quanh căn nhà.
—
Đây sẽ là nơi cô và Chu Đình Mặc sống sau khi kết hôn.
Ý nghĩ ấy khiến tim cô mềm xuống rất khẽ.
—
Ba năm đính hôn.
Ba năm đứng cạnh anh trong những ánh mắt nghi ngờ và lạnh nhạt.
Có đôi lúc, ngay cả chính cô cũng từng nghĩ:
Có lẽ cả đời này, Chu Đình Mặc sẽ không bao giờ thật sự bước về phía cô.
Nhưng bây giờ…
cô lại đang đứng trong căn nhà tương lai của hai người.
—
“Cô Hứa?”
Quản gia khẽ gọi.
Mộ An giật mình quay đầu.
“Phòng ngủ chính vẫn giữ thiết kế theo yêu cầu của cô.”
“Chu tiên sinh nói nếu cô muốn sửa gì thêm có thể đổi bất cứ lúc nào.”
—
Khoảnh khắc ấy, khoé môi cô vô thức cong lên rất nhẹ.
Ngay cả chính Mộ An cũng không nhận ra:
Ánh mắt mình lúc này dịu dàng đến mức nào.
—
Buổi chiều.
Sau khi rời công ty, Mộ An một mình tới trung tâm thương mại.
—
Cô đi ngang qua một cửa hàng đồ gia dụng dành cho các cặp đôi.
Bước chân bất giác chậm lại.
—
“Xin hỏi cô cần tìm gì ạ?”
Nhân viên cười hỏi.
Mộ An hơi im lặng vài giây.
“…Đồ dùng cho tân hôn.”
—
Lúc nói ra câu đó, ngay cả tai cô cũng đỏ lên rất nhẹ.
—
Cuối cùng, cô mua rất nhiều thứ.
- dép đi trong nhà cùng màu,
- bàn chải đôi,
- cốc đôi,
- thậm chí còn có vài bộ đồ ngủ kiểu đơn giản cho các cặp vợ chồng mới cưới.
—
Lúc nhân viên đóng gói, còn cười nói:
“Bạn trai cô chắc hạnh phúc lắm.”
Mộ An hơi khựng lại.
Rồi rất khẽ cong môi.
“…Chắc vậy.”
—
Thật ra cô không biết.
Chu Đình Mặc có hạnh phúc hay không.
Nhưng ít nhất…
người đang mong chờ cuộc hôn nhân này là cô.
—
Tối hôm đó, Mộ An trở về căn hộ riêng của mình rất muộn.
Đồ mua sắm đặt đầy trên sofa.
Cô ngồi giữa đống túi giấy nhìn rất lâu.
Sau đó bất ngờ cầm điện thoại lên.
—
Khung chat với Hứa Tâm Nghi đã rất lâu không liên lạc.
Hai chị em cùng cha khác mẹ.
Quan hệ không thân thiết.
Nhưng cũng không đến mức thật sự ghét nhau.
—
Làm tiểu thư Hứa gia quá mệt.
Cho nên ở một khía cạnh nào đó…
hai người họ gần như là người duy nhất hiểu cảm giác của đối phương.
—
Từ nhỏ, Hứa Tâm Nghi luôn bị ép trở thành “đứa con hoàn hảo”.
Mà Hứa Mộ An thì luôn bị đem ra so sánh.
Một người phải sống cho đủ xuất sắc.
Một người phải sống sao cho không bị chê bai.
Cho nên dù ngoài mặt lạnh nhạt, thỉnh thoảng hai chị em vẫn sẽ nhắn cho nhau vài câu kiểu:
- chế giễu bố mình,
- mỉa mai mấy buổi liên hôn,
- hoặc cười nhạo đám thiếu gia tiểu thư trong giới.
Dù có khi cả năm cũng chẳng nói nổi mấy lần.
—
Mà điều khiến Hứa Mộ An khó chịu nhất là:
Từ sau khi Hứa Tâm Nghi kết hôn với Tiêu gia, cuộc sống của chị ấy thật sự rất tốt.
Ban đầu là liên hôn.
Sau đó không biết từ lúc nào, Tiêu Đình Hàn lại thật sự yêu chiều chị cô đến mức ai cũng nhìn ra.
Cho nên mỗi lần nhắn tin, Hứa Tâm Nghi đều thích cố tình chọc cô vài câu.
—
Mộ An nhìn khung chat rất lâu.
Cuối cùng vẫn nhắn:
Em hỏi chị chuyện này được không?
Kết hôn rồi…
thật sự có thể từ từ yêu nhau đúng không?
Tin nhắn vừa gửi đi chưa tới mười giây, bên kia đã trả lời ngay.
?
Hứa Mộ An.
Em bị ai nhập à?
Hay Chu Đình Mặc cuối cùng cũng chịu nhìn em rồi?
Khoé môi Mộ An giật nhẹ.
Đúng là chị ruột cùng cha khác mẹ của cô.
Mở miệng ra là khó nghe.
—
Cô lạnh mặt gõ chữ:
Ít nhất anh ấy cũng không mỗi ngày lạnh mặt với em như Tiêu Đình Hàn hồi mới cưới chị.
Phía bên kia im lặng vài giây.
Sau đó lập tức hiện “đang nhập tin nhắn…”
—
[ Chị đây gọi là chiến lược thuần hóa đàn ông. ]
[ Em thì gọi là tự nguyện làm cây si. ]
[ Khác nhau hiểu không? ]
—
Mộ An bật cười thành tiếng.
Bao nhiêu căng thẳng trong lòng cũng tan đi một chút.
—
Rất nhanh, tin nhắn tiếp theo lại tới.
[ Nhưng mà nói thật. ]
[ Gần đây em khác đấy. ]
[ Trước kia nhắc tới Chu Đình Mặc là kiểu nửa chết nửa sống. ]
[ Bây giờ nhìn giống thiếu nữ đang yêu hơn rồi. ]
Nụ cười trên môi Mộ An hơi khựng lại.
Cô cúi đầu nhìn màn hình rất lâu.
Cuối cùng chỉ nhắn lại:
[ Có lẽ anh ấy thay đổi rồi. ]
Lần này, Hứa Tâm Nghi mất khá lâu mới trả lời.
—
[ Mộ An. ]
[ Chị không sợ em yêu người ta. ]
[ Chị chỉ sợ… ]
[ Em yêu quá nhiều thôi. ]
—
Căn phòng bỗng yên tĩnh hẳn.
Ánh đèn vàng dịu dàng phủ xuống sofa.
Mộ An nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác khó tả.
—
Bởi vì người ngoài đều nghĩ: Hứa Tâm Nghi thích khịa cô.
Nhưng thật ra…
chị ấy chỉ là người duy nhất từng nhìn thấy cô đau lòng vì Chu Đình Mặc nhiều thế nào.
—
Ngay giây tiếp theo, điện thoại lại rung lên.
Lần này là Chu Đình Mặc.
“…Alo?”
“Em đang ở đâu?”
Giọng anh vẫn thấp và lạnh như thường lệ.
Nhưng không hiểu sao, lại khiến lòng cô dịu xuống rất nhiều.
“Ở nhà.”
“Ừm.”
Phía bên kia im lặng vài giây.
Sau đó anh bất ngờ hỏi:
“Ngày mai có thời gian không?”
“Có chuyện gì sao?”
“Qua xem đồ nội thất.”
“Có vài thứ cần em chọn.”
—
Khoảnh khắc ấy, Hứa Mộ An gần như thất thần vài giây.
Bởi vì cảm giác này…
thật sự quá giống một đôi vợ chồng sắp cưới bình thường.
—
Sau cuộc gọi, cô ngồi một mình trên sofa rất lâu.
Ánh đèn vàng dịu dàng phủ xuống căn phòng yên tĩnh.
Mà lần đầu tiên sau rất nhiều năm…
Hứa Mộ An thật sự bắt đầu mong chờ tương lai.