Từ sau hội nghị thương mại hôm đó, mọi người trong giới gần như đều nhận ra:
Chu Đình Mặc bắt đầu công khai đưa Hứa Mộ An xuất hiện bên cạnh mình.
—
Không còn:
- để cô đứng sau,
- mặc kệ cô bị bàn tán,
- hay giữ khoảng cách lạnh nhạt như trước.
Mà là thật sự đưa cô vào thế giới của anh.
—
Điều này khiến toàn bộ giới thượng lưu Hải Châu chấn động không nhỏ.
Bởi vì ba năm qua, ai cũng biết: Hứa Mộ An chỉ là vị hôn thê hữu danh vô thực.
Nhưng bây giờ…
mọi thứ dường như bắt đầu thay đổi.
—
Ngay cả trợ lý của Chu Đình Mặc cũng nhận ra.
“Chu tổng.”
Anh ta dè dặt hỏi: “Buổi tiệc tối nay có cần chuẩn bị vị trí cho cô Hạ không?”
Chu Đình Mặc đang ký tài liệu.
Nghe vậy, đầu bút hơi dừng lại.
“Không cần.”
Giọng anh rất nhạt.
“Để Mộ An đi cùng tôi.”
—
Trợ lý gần như sững người vài giây.
Bởi vì trước kia, những trường hợp như vậy, người Chu Đình Mặc quen mang theo luôn là Hạ Vũ Đồng.
—
Nhưng lúc này, Chu Đình Mặc lại không cảm thấy có gì bất thường.
Trong suy nghĩ của anh rất đơn giản.
Nếu đã sắp kết hôn…
thì Hứa Mộ An nên quen với vị trí đứng cạnh anh.
Chỉ vậy thôi.
—
Nhưng chính sự “chỉ vậy thôi” ấy…
lại khiến lòng Hứa Mộ An bắt đầu hỗn loạn.
—
Buổi tối hôm đó, hai người cùng tham dự tiệc từ thiện của giới tài chính.
Lần đầu tiên, Chu Đình Mặc chủ động đưa tay về phía cô trước mặt mọi người.
“Mộ An.”
“Qua đây.”
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía họ.
Tim cô gần như loạn nhịp.
—
Bởi vì trước kia, anh chưa từng như vậy.
Chưa từng chủ động kéo cô vào vòng giao tiếp của mình.
Chưa từng để người khác biết: cô là người đứng cạnh anh.
—
“Chu tổng thay đổi thật rồi…”
“Ánh mắt nhìn vị hôn thê cũng khác hẳn.”
“Không lẽ thật sự yêu rồi?”
Tiếng bàn tán xung quanh không ngừng vang lên.
Mộ An cúi đầu uống nước.
Nhưng trong lòng lại bắt đầu rối loạn đến khó thở.
—
Cô biết rất rõ.
Chu Đình Mặc làm vậy… không phải vì yêu.
Anh chỉ đang:
- làm tròn trách nhiệm vị hôn phu,
- chuẩn bị cho hôn lễ,
- cho cô vị trí vốn thuộc về cô.
Nhưng dù hiểu rõ như vậy…
cô vẫn không thể ngăn bản thân rung động.
—
Điều đáng sợ nhất của phụ nữ là gì?
Là khi đã tuyệt vọng rồi…
lại được đối phương cho hy vọng thêm một lần nữa.
—
Mà lúc này, ở một nơi khác.
Hạ Vũ Đồng đang quay quảng cáo cho thương hiệu mỹ phẩm cao cấp.
—
“Cắt!”
Đạo diễn hài lòng gật đầu.
“Rất tốt.”
“Không hổ là người Chu thị nâng đỡ.”
Cả đoàn lập tức cười phụ hoạ.
—
Dù gần đây trên mạng liên tục xuất hiện tin đồn:
- Chu Đình Mặc lạnh nhạt với cô ta,
- Hứa Mộ An mới là người được công khai thừa nhận.
Nhưng trong giới giải trí, không ai dám thật sự xem thường Hạ Vũ Đồng.
Bởi vì phía sau cô ta…
vẫn luôn là Chu thị.
—
Tài nguyên tốt nhất. Hợp đồng tốt nhất. Đoàn đội mạnh nhất.
Thậm chí ngay cả những scandal từng bùng nổ trước đó…
cũng đều bị Chu thị ép xuống rất sạch sẽ.
Cho nên dù ngoài mặt có người cười nhạo, trong lòng họ vẫn phải kiêng dè cô ta vài phần.
—
“Có người chống lưng đúng là khác thật.”
Một nữ nghệ sĩ khác cười nhạt khi đi ngang qua.
“Tin hot search mấy hôm nay ai mà không biết?”
“Chu tổng bây giờ chỉ quan tâm vị hôn thê thôi mà.”
Người xung quanh lập tức im lặng.
Bởi vì ai cũng biết: câu này là cố ý châm chọc.
—
Hạ Vũ Đồng tháo khuyên tai, động tác rất chậm.
Sau đó mới cong môi cười nhẹ.
“Vậy thì sao?”
Cô ta ngẩng đầu nhìn đối phương.
“Ít nhất hợp đồng đại diện năm nay vẫn là của tôi.”
“Còn cô…”
“Có vẻ đến quảng cáo phụ cũng chưa giành được nhỉ?”
Sắc mặt nữ nghệ sĩ kia lập tức thay đổi.
—
Cả phòng hóa trang gần như yên lặng.
Không ai dám chen vào.
Bởi vì ai cũng hiểu: Hạ Vũ Đồng có tư cách lên mặt.
Chỉ cần Chu thị còn chống lưng, thì cô ta vẫn là người không thể đụng vào.
—
Sau khi đoàn quay kết thúc, quản lý kích động chạy tới.
“Vũ Đồng!”
“Bên Chu thị vừa tăng đầu tư cho bộ phim mới.”
“Nhà sản xuất nói nữ chính chắc chắn là em!”
—
Hạ Vũ Đồng hơi khựng lại.
“Chu thị?”
“Đúng vậy!”
Quản lý cười tới không khép miệng nổi.
“Nghe nói là Chu tổng trực tiếp gật đầu.”
—
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Hạ Vũ Đồng hơi dao động.
—
Ba năm nay, cô ta gần như đã quen với việc:
- được Chu Đình Mặc bảo vệ,
- được anh dọn đường,
- được người khác nể mặt vì anh.
Cho nên càng ngày…
cô ta càng không thể mất người đàn ông đó.
—
Ban đầu có lẽ chỉ là không cam lòng.
Sau này…
thật sự biến thành thích.
Thích đến mức: ngay cả cô ta cũng không phân biệt được, rốt cuộc mình yêu Chu Đình Mặc…
hay yêu cảm giác được anh nâng đỡ vô điều kiện.
—
Nhưng có một điều Hạ Vũ Đồng rất rõ.
Nếu Chu Đình Mặc thật sự kết hôn với Hứa Mộ An…
mọi thứ cô ta đang có bây giờ, sớm muộn cũng sẽ biến mất.
—
Cho nên…
cô ta tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra.