Sau nụ hôn dưới ánh đèn flash hôm đó, mối quan hệ giữa Hứa Mộ An và Chu Đình Mặc bắt đầu trở nên rất kỳ lạ.
—
Không còn lạnh nhạt như trước.
Nhưng cũng chưa đủ gần.
Giống như giữa hai người vừa xuất hiện một thứ cảm xúc mơ hồ nào đó…
mà ngay cả Chu Đình Mặc cũng chưa kịp hiểu rõ.
—
Buổi sáng hôm ấy, Mộ An vừa xuống lầu đã nhìn thấy tin tức về mình và Chu Đình Mặc phủ kín mạng xã hội.
#ChuTongHonViHonThe vẫn đứng đầu hot search.
Bức ảnh anh cúi đầu hôn cô dưới ánh đèn flash gần như lan truyền khắp nơi.
Ngay cả giới tài chính cũng bắt đầu bàn tán:
- Chu thị và Hứa gia thật sự sắp liên kết sâu hơn,
- hôn lễ lần này có lẽ không còn chỉ là hình thức.
“Hôn lễ hào môn sắp được tổ chức.”
—
Mộ An vừa bước vào phòng ăn, điện thoại đã rung lên.
Là tin nhắn của Chu Đình Mặc.
[ Xuống chưa? ]
Cô hơi khựng lại.
Ba năm qua, anh gần như chưa từng chủ động nhắn tin cho cô kiểu này.
Mộ An im lặng vài giây rồi trả lời:
[ Rồi. ]
Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại lập tức hiện cuộc gọi tới.
—
“…Alo?”
“Ăn sáng chưa?”
Giọng Chu Đình Mặc rất thấp, xen lẫn tiếng giấy tờ lật nhẹ phía bên kia.
Có lẽ anh đang ở công ty.
Mộ An vô thức siết chặt điện thoại.
“…Chưa.”
“Đừng uống cà phê.”
“Dạ dày em còn chưa ổn.”
Khoảnh khắc ấy, tim cô gần như lệch một nhịp.
Bởi vì trước kia, anh chưa từng để ý mấy chuyện nhỏ như vậy.
—
“Ừm.”
Mộ An khẽ đáp.
Phía bên kia im lặng vài giây.
Chu Đình Mặc bỗng thấp giọng hỏi:
“Chiều nay em có rảnh không?”
“…Có chuyện gì sao?”
“Có buổi hội nghị thương mại.”
“Đi cùng anh.”
—
Không phải: “Em có muốn đi không?”
Mà là: “Đi cùng anh.”
Giống như theo bản năng, anh đã bắt đầu xem cô là người đứng cạnh mình.
—
Buổi chiều.
Hứa Mộ An xuất hiện cùng Chu Đình Mặc tại hội nghị thương mại của Chu thị.
Ngay khoảnh khắc hai người bước vào đại sảnh, toàn bộ ánh mắt xung quanh đều thay đổi.
Bởi vì lần này, Chu Đình Mặc không để cô đi phía sau.
Mà trực tiếp đưa cô đứng cạnh mình.
—
“Chu tổng và Hứa tiểu thư thật sự hòa hợp hơn rồi…”
“Không phải trước kia rất lạnh sao?”
“Nghe nói hôm đó Chu tổng còn chủ động hôn cô ấy…”
Tiếng bàn tán vang lên không ngớt.
Mộ An cúi đầu uống nước, giả vờ không nghe thấy.
Nhưng vành tai đã hơi nóng lên.
—
“Căng thẳng?”
Chu Đình Mặc bất ngờ nghiêng đầu hỏi cô.
Khoảng cách rất gần.
Gần đến mức Mộ An có thể ngửi thấy mùi gỗ lạnh quen thuộc trên người anh.
“…Không có.”
Chu Đình Mặc nhìn cô vài giây.
Khoé môi rất khẽ cong lên.
Một độ cong cực nhẹ.
Nhưng lại khiến tim cô loạn nhịp hoàn toàn.
—
Mà lúc này, ở phía đối diện đại sảnh.
Hạ Vũ Đồng đang đứng cạnh vài thiên kim nhà giàu.
Sắc mặt cô ta đã lạnh tới cực điểm.
—
“Vũ Đồng.”
Một cô gái cười hỏi: “Không phải trước kia Chu tổng luôn đưa cậu theo sao?”
“Đúng đó.”
Người khác phụ hoạ: “Bây giờ xem ra vị hôn thê mới là người quan trọng rồi.”
Hạ Vũ Đồng siết chặt ly champagne.
Móng tay gần như bấm sâu vào lòng bàn tay.
Nhưng ngoài mặt, cô ta vẫn cong môi dịu dàng.
“Anh trai sắp kết hôn rồi mà.”
“Đương nhiên phải đối xử tốt với chị Mộ An.”
Một câu nói rất bình thường.
Nhưng lại cố tình nhấn mạnh hai chữ: “anh trai.”
Giống như đang âm thầm nhắc nhở mọi người: cô ta mới là người ở cạnh Chu Đình Mặc lâu nhất.
—
Nhưng điều khiến Hạ Vũ Đồng khó chịu nhất là:
Chu Đình Mặc từ đầu đến cuối… không nhìn cô ta lấy một lần.
—
Trước kia chỉ cần cô ta xuất hiện, ánh mắt anh gần như sẽ theo bản năng dừng lại.
Nhưng hôm nay, người anh chú ý lại là Hứa Mộ An.
—
“Xin lỗi.”
Một nhân viên phục vụ bất ngờ va phải Hạ Vũ Đồng.
Champagne đổ xuống váy cô ta.
Cả xung quanh lập tức hỗn loạn.
“Trời ơi!”
“Có sao không?”
—
Đây vốn là chuyện Hạ Vũ Đồng thường dùng nhất.
Trước kia chỉ cần cô ta hơi nhíu mày, Chu Đình Mặc sẽ lập tức đi tới.
Nhưng lần này—
Anh chỉ quay đầu nhìn thoáng qua.
Sau đó lạnh nhạt nói với trợ lý:
“Đưa cô Hạ đi thay đồ.”
Rồi tiếp tục cúi đầu nói chuyện với Hứa Mộ An.
—
Khoảnh khắc ấy, nụ cười trên mặt Hạ Vũ Đồng gần như cứng lại.
—
Phòng thay đồ phía sau đại sảnh.
“Rầm!”
Chiếc ly thủy tinh bị cô ta đập mạnh xuống bàn.
Rượu đỏ văng đầy sàn nhà.
Sắc mặt Hạ Vũ Đồng trắng bệch.
Trong đầu cô ta liên tục hiện lên ánh mắt Chu Đình Mặc khi nhìn Hứa Mộ An hôm nay.
Không giống trước nữa.
Hoàn toàn không giống trước nữa.
—
Điện thoại đúng lúc rung lên.
Là tin nhắn từ một tài khoản lạ.
[ Cô thật sự nghĩ mình còn chen vào được sao? ]
Kèm theo đó là bức ảnh: Chu Đình Mặc cúi đầu chỉnh lại dây váy cho Hứa Mộ An lúc nãy.
—
“Bốp!”
Hạ Vũ Đồng trực tiếp tắt màn hình điện thoại.
Ánh mắt cô ta lạnh đến đáng sợ.
Ba năm qua, cô ta từng bước khiến Chu Đình Mặc tin rằng: Hứa Mộ An độc ác, ghen tuông, không từ thủ đoạn.
Cho nên…
cô ta tuyệt đối không cho phép tất cả bị phá hỏng ngay lúc này.
—
Mà phía bên ngoài đại sảnh.
Hứa Mộ An hoàn toàn không biết:
Khi cô bắt đầu cảm thấy hạnh phúc…
cũng là lúc Hạ Vũ Đồng thật sự bắt đầu hoảng loạn.