Một giờ sau.
—
Toàn bộ tầng cao nhất của khách sạn Lam Đình bị phong tỏa hoàn toàn.
—
Đội điều tra riêng của Chu thị bắt đầu kiểm tra:
- camera hành lang,
- lịch trình khách sạn,
- đồ ăn thức uống,
- nhân viên phục vụ,
- danh sách người ra vào tầng tân hôn.
—
Không khí căng thẳng tới mức nghẹt thở.
—
Mà trong phòng khách riêng.
Hứa Mộ An ngồi trên sofa.
Chiếc váy cưới vẫn chưa thay ra.
—
Lớp voan trắng phủ xuống nền đất.
Đẹp đến mức châm chọc.
—
Cô ngồi đó rất lâu không nói gì.
—
Chu Đình Mặc đứng cạnh cửa sổ gọi điện.
Giọng anh lạnh tới cực điểm.
“Tra cho tôi toàn bộ camera tối qua.”
“Không bỏ sót bất kỳ ai.”
—
“Vâng.”
—
Sau khi cúp máy, anh quay đầu nhìn Hứa Mộ An.
Muốn nói gì đó.
—
Nhưng cuối cùng, lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
—
Mà đúng lúc ấy, trợ lý gõ cửa bước vào.
Sắc mặt cực kỳ khó coi.
—
“Chu tổng…”
Anh ta đặt một túi niêm phong xuống bàn.
“Chúng tôi tìm thấy thứ này trong phòng nghỉ của Hứa tiểu thư.”
—
Bên trong là: một lọ thuốc dạng lỏng không nhãn.
—
Không khí lập tức đông cứng.
—
Hứa Mộ An cau mày.
“Không phải của tôi.”
—
“Nhưng nó được tìm thấy trong túi đồ cá nhân của cô.”
—
Chu Đình Mặc nhìn chằm chằm lọ thuốc.
Ánh mắt dần lạnh xuống.
—
“Kiểm tra thành phần.”
—
“Đã kiểm tra sơ bộ.”
Trợ lý thấp giọng.
“Có phản ứng tương tự loại thuốc kích thích thần kinh.”
—
Tim Hứa Mộ An chùng mạnh xuống.
—
Mà ngay lúc ấy, một nhân viên nữ khách sạn cũng bị đưa vào.
Cô gái rõ ràng đang rất sợ hãi.
—
“Có chuyện gì?”
Chu Đình Mặc lạnh giọng.
—
Nhân viên kia nhìn Hứa Mộ An một cái.
Sau đó run rẩy mở miệng:
“Tối qua…”
“Hứa tiểu thư từng hỏi tôi xin chìa khóa phụ tầng tân hôn.”
—
Đồng tử Mộ An co lại.
“Cô nói dối.”
—
“Em không nói dối!”
Cô gái gần như bật khóc.
“Lúc đó cô ấy nói muốn chuẩn bị bất ngờ cho Chu tổng…”
—
Ngay lập tức, camera hành lang được mở lên.
—
Hình ảnh ghi lại rõ ràng:
Hứa Mộ An xuất hiện ở tầng tân hôn trước khi tiệc cưới kết thúc.
—
Mà thời gian…
hoàn toàn trùng khớp.
—
Không khí càng lúc càng ngột ngạt.
—
“Mộ An.”
Chu Đình Mặc nhìn cô.
“Em lên đó làm gì?”
—
“Phòng thay đồ cô dâu ở tầng đó.”
Giọng cô rất lạnh.
“Em đi đổi trang sức.”
—
“Vậy lọ thuốc thì sao?”
—
“Em không biết.”
—
“Chìa khóa phụ?”
—
“Em chưa từng lấy.”
—
Mọi thứ bắt đầu rơi vào bế tắc.
—
Cho đến khi Hạ Vũ Đồng đang ngồi phía xa bỗng run lên.
Sau đó sắc mặt trắng bệch như vừa nhớ ra điều gì.
—
“Đình Mặc…”
Giọng cô ta run dữ dội.
“Tối qua…”
“Chị Mộ An từng đưa em một ly nước…”
—
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ căn phòng hoàn toàn yên lặng.
—
Ngay cả trợ lý đứng cạnh cũng biến sắc.
—
Hứa Mộ An gần như không thể tin nổi nhìn cô ta.
—
Hạ Vũ Đồng bật khóc.
“Em tưởng chị ấy muốn hòa giải…”
“Em thật sự không nghĩ nhiều…”
—
“Cô vu khống tôi.”
Mộ An lạnh giọng.
—
“Em không có…”
Hạ Vũ Đồng khóc tới nghẹn thở.
“Em không muốn phá hỏng hôn lễ của hai người…”
“Em chỉ…”
“Em chỉ không hiểu vì sao chị lại hận em đến vậy…”
—
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ chứng cứ bắt đầu chậm rãi nối thành một câu chuyện hoàn chỉnh.
—
Hứa Mộ An quá sợ mất Chu Đình Mặc.
Cho nên:
- chuốc thuốc anh trong rượu giao bôi,
- chuốc thuốc Hạ Vũ Đồng,
- muốn đưa cô ta tới phòng người đàn ông khác để hủy hoại danh tiếng cô ta hoàn toàn.
—
Nhưng không ai ngờ:
Chu Đình Mặc và Hạ Vũ Đồng lại gặp nhau trước.
Sau đó cùng quay về phòng tân hôn.
—
Mà điều đáng sợ nhất là…
câu chuyện ấy nghe cực kỳ hợp lý.
—
Bởi vì suốt ba năm qua, trong mắt tất cả mọi người—
Hứa Mộ An vốn chính là kiểu người sẽ làm ra chuyện đó.
—
Không khí yên lặng tới mức nghẹt thở.
—
Mộ An đứng giữa căn phòng.
Lần đầu tiên trong rất nhiều năm…
cô thật sự cảm nhận được thế nào là tuyệt vọng.
—
Bởi vì ngay cả chính cô cũng nhận ra:
Tất cả mọi bằng chứng hiện tại…
đều đang ép Chu Đình Mặc tin rằng—
người độc ác phải là cô.