Sau tiệc công bố hôn lễ, tin tức về Chu Đình Mặc và Hứa Mộ An gần như phủ kín các trang tài chính giải trí.
Ai cũng nói:
- Chu tổng cuối cùng cũng thật sự muốn kết hôn,
- Hứa tiểu thư đúng là người thắng cuối cùng.
Ngay cả Hứa Gia Thành cũng hiếm khi dịu giọng với cô.
“Tuần sau cùng Đình Mặc về nhà ăn cơm.”
Ông đặt tách trà xuống.
“Chu gia đã chủ động nhắc tới chuyện sau hôn lễ.”
Mộ An hơi khựng lại.
Trong lòng bỗng xuất hiện cảm giác rất kỳ lạ.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên cha cô thật sự hài lòng vì cô.
—
Buổi tối.
Chu Đình Mặc đưa cô đi xem địa điểm tổ chức lễ cưới ngoài trời.
Khách sạn nằm cạnh bờ biển phía nam Hải Châu.
Biển đêm rất đẹp.
Gió mang theo mùi muối nhàn nhạt thổi qua lớp rèm trắng.
“Bên này sẽ đặt bàn tiệc.”
Quản lý khách sạn vừa giới thiệu vừa cười: “Còn sân khấu sẽ dựng sát mép biển.”
Mộ An đứng dưới ánh đèn nhìn bản thiết kế.
Lần đầu tiên…
cô thật sự bắt đầu tưởng tượng ra hôn lễ của mình và Chu Đình Mặc.
Tiếng sóng biển rất nhẹ.
Chu Đình Mặc đứng cạnh cô, dáng người cao lớn phủ xuống một khoảng bóng mờ.
Không hiểu vì sao, đáy lòng Mộ An bỗng trở nên mềm mại lạ thường.
—
“Chu tổng!”
Xa xa bất ngờ vang lên tiếng gọi.
Mấy phóng viên không biết từ đâu xuất hiện, ánh đèn flash lập tức chớp liên tục.
“Nghe nói hai người sắp kết hôn, xin hỏi có đúng là vì tình cảm nhiều năm không?”
“Hứa tiểu thư, cô có thể chia sẻ chuyện cầu hôn không?”
Mộ An hơi sững người.
Chu Đình Mặc theo bản năng kéo cô ra sau lưng mình.
Động tác rất tự nhiên.
Nhưng cũng rất thân mật.
Ánh đèn flash lập tức chớp dữ dội hơn.
“Chu tổng nhìn cô Hứa kìa!”
“Trời ơi thật sự rất cưng chiều!”
Mộ An chưa kịp phản ứng đã bị anh kéo về phía hành lang phía sau khách sạn.
Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên phía sau.
“Bên này!”
“Đừng để họ chạy mất!”
Mộ An bật cười thành tiếng: “Bọn họ bám dai thật.”
Đây là lần đầu tiên cô cười thoải mái như vậy trước mặt anh.
Ngay cả Chu Đình Mặc cũng hơi khựng lại vài giây.
Ánh đèn cuối hành lang rất mờ.
Tiếng sóng biển vọng lại từ xa.
Mộ An vừa quay đầu định nói gì đó thì bất ngờ trượt chân vì sàn gỗ ướt nước biển.
“A—”
Chu Đình Mặc lập tức đưa tay kéo cô lại.
Khoảng cách giữa hai người trong nháy mắt bị rút ngắn.
Mộ An mất thăng bằng ngã vào lòng anh.
Bàn tay anh giữ chặt eo cô.
Hơi thở hai người gần đến mức gần như hòa vào nhau.
Không khí bỗng yên lặng.
Phía sau lại vang lên tiếng bước chân phóng viên.
Ánh đèn flash chớp tới.
Trong khoảnh khắc ấy, Chu Đình Mặc gần như theo bản năng cúi đầu hôn cô.
—
Mộ An mở to mắt.
Nụ hôn đến quá bất ngờ.
Mang theo hơi lạnh nhàn nhạt quen thuộc trên người anh.
Tiếng máy ảnh phía sau vang lên liên tục.
Nhưng cô gần như không còn nghe thấy gì nữa.
Bởi vì đầu óc cô lúc này hoàn toàn trống rỗng.
Tim đập nhanh đến mức đau nhói.
Đây là lần đầu tiên…
Chu Đình Mặc chủ động hôn cô.
—
Nụ hôn không sâu.
Thậm chí chỉ kéo dài vài giây.
Nhưng khi Chu Đình Mặc buông cô ra, hô hấp của Mộ An vẫn hỗn loạn.
Ánh mắt cô nhìn anh gần như thất thần.
Chu Đình Mặc im lặng vài giây rồi thấp giọng:
“Xin lỗi.”
Trái tim cô khẽ run lên.
“Vì phóng viên sao?”
Anh không phủ nhận.
Nhưng cũng không trả lời ngay.
Bởi vì ngay khoảnh khắc vừa rồi…
khi môi cô chạm vào anh, anh đã thật sự thất thần vài giây.
Thậm chí còn có một cảm giác rất lạ mà anh chưa từng trải qua.
Nhưng Chu Đình Mặc không muốn nghĩ sâu hơn.
Hoặc nói đúng hơn…
anh chưa kịp hiểu cảm giác đó là gì.
“Bọn họ sẽ không viết linh tinh nữa.”
Cuối cùng anh chỉ lạnh nhạt nói vậy.
Mộ An cụp mắt rất khẽ.
Dù biết lý do chỉ là vì truyền thông…
nhưng trái tim cô vẫn không thể ngừng rung động.
Bởi vì khoảnh khắc anh ôm lấy cô vừa rồi…
cô đã thật sự cảm thấy:
có lẽ Chu Đình Mặc cũng bắt đầu thích mình một chút rồi.
—
Đêm hôm đó.
Ảnh hôn nhau của hai người lập tức leo top tìm kiếm.
#ChuĐìnhMặcHứaMộAn #HônLễHàoMôn #ChuTổngHônVịHônThê
Toàn bộ mạng xã hội gần như bùng nổ.
Ai cũng nói:
- Chu Đình Mặc rất yêu Hứa Mộ An,
- ánh mắt anh nhìn cô không hề giả.
Mộ An nằm trên giường đọc bình luận đến rất khuya.
Khoé môi vô thức cong lên.
Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm…
cô cảm thấy mình thật sự chạm được tới trái tim anh.
Nhưng cô không biết rằng.
Ở một nơi khác.
Hạ Vũ Đồng đang nhìn bức ảnh ấy đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Ánh mắt cô ta tối đến đáng sợ.