Mưa đêm lặng lẽ rơi ngoài cửa kính.
Hứa Mộ An nằm trên giường nhìn bức ảnh hôn nhau đang lan truyền khắp mạng xã hội.
Khoé môi cô vô thức cong lên rất nhẹ.
Có lẽ…
đây là lần đầu tiên cô cảm thấy mình thật sự tiến gần tới Chu Đình Mặc một chút.
—
Ký ức chậm rãi quay về rất nhiều năm trước.
Năm ấy Hứa Mộ An mười chín tuổi.
Còn Chu Đình Mặc hai mươi lăm.
—
Lần đầu tiên gặp nhau, ấn tượng của Chu Đình Mặc về cô không sâu.
Chỉ cảm thấy: Hứa tiểu thư của Hứa gia quá lạnh.
Không giống những cô gái khác trong giới hào môn.
Không thích lấy lòng người khác. Cũng không thích xã giao.
Cho đến lần thứ hai gặp lại.
—
Đó là một buổi tiệc rượu của giới thương mại.
Khi ấy Chu Đình Mặc vừa tiếp quản Chu thị không lâu.
Trong buổi tiệc có người cố ý chuốc say anh để bàn chuyện hợp tác.
Lúc ra khỏi phòng riêng, anh đã uống khá nhiều.
Ngay cả trợ lý cũng bị giữ chân ở dưới lầu.
Hành lang khách sạn yên tĩnh đến lạnh người.
Chu Đình Mặc dựa vào tường định gọi người thì một giọng nữ nhàn nhạt vang lên:
“Chu tổng.”
Anh ngẩng đầu.
Hứa Mộ An đứng cách anh vài bước.
Cô mặc váy đen dài, mái tóc buộc thấp phía sau, ánh mắt vẫn lạnh nhạt như cũ.
“Bọn họ cố ý chuốc say anh.”
Cô bình tĩnh nói.
“Biết.”
“Vậy anh còn uống?”
Khoé môi Chu Đình Mặc hơi cong lên.
“Cô đang quản tôi?”
Mộ An im lặng vài giây rồi bước tới.
Sau đó trực tiếp rút ly rượu trong tay anh đặt sang bên cạnh.
“Anh say rồi.”
Chu Đình Mặc hơi khựng lại.
Đây là lần đầu tiên có người dám làm vậy với anh.
Mà điều kỳ lạ nhất là…
anh lại không thấy khó chịu.
—
Đêm đó trời mưa rất lớn.
Mộ An tự lái xe đưa anh về.
Trên đường đi, Chu Đình Mặc gần như không nói gì.
Cho đến khi xe dừng dưới Chu gia, anh mới thấp giọng hỏi:
“Cô muốn gì?”
Mộ An hơi ngẩn người.
Rồi bật cười nhạt.
“Chu tổng.”
“Không phải ai giúp anh cũng vì lợi ích.”
Khoảnh khắc ấy, Chu Đình Mặc lần đầu tiên thật sự nhìn cô.
—
Sau đó, hai người bắt đầu gặp nhau thường xuyên hơn.
Không phải kiểu yêu đương nồng nhiệt.
Sau đêm mưa ấy, Hứa Mộ An và Chu Đình Mặc bắt đầu gặp nhau thường xuyên hơn.
Ban đầu chỉ là trùng hợp.
Sau này…
ngay cả trợ lý của Chu Đình Mặc cũng dần quen với sự xuất hiện của cô.
—
Có lần Chu thị mở tiệc xã giao.
Đối tác bên A nổi tiếng khó tính, cả bàn tiệc đều bị ép uống đến mất kiểm soát.
Chu Đình Mặc vốn không thích những trường hợp như vậy.
Nhưng anh vẫn phải ngồi đó.
Cho đến khi một ly rượu nữa được đẩy tới trước mặt.
“Chu tổng, nể mặt chúng tôi chứ?”
Người đàn ông đối diện cười lớn.
Không khí trên bàn bắt đầu trở nên gượng ép.
Đúng lúc ấy, một bàn tay trắng nõn bất ngờ đưa tới.
Hứa Mộ An trực tiếp cầm ly rượu lên.
“Ngại quá.”
Cô nhàn nhạt cong môi.
“Chu tổng tối nay còn cuộc họp.”
“Ly này tôi uống thay anh ấy.”
Cả bàn tiệc đều sững lại.
Ngay cả Chu Đình Mặc cũng quay sang nhìn cô.
Ánh đèn vàng phản chiếu lên gương mặt lạnh nhạt của cô gái bên cạnh.
Rõ ràng vẫn là dáng vẻ xa cách ấy.
Nhưng lại khiến lòng người rung lên rất khẽ.
—
Sau khi ra khỏi khách sạn, Chu Đình Mặc đứng cạnh xe châm thuốc.
“Không biết uống còn đỡ rượu thay người khác?”
Mộ An cau mày nhìn anh.
“Anh cũng biết mình uống không nổi mà vẫn ngồi đó.”
Chu Đình Mặc bật cười nhạt.
“Lần đầu có người quản tôi.”
“Em không quản anh.”
Mộ An lạnh lùng đáp.
“Em chỉ không muốn ngày mai cổ phiếu Chu thị giảm vì tổng giám đốc nhập viện thôi.”
Rõ ràng là lời quan tâm.
Nhưng qua miệng cô lại thành cứng nhắc.
Khoé môi Chu Đình Mặc vô thức cong lên.
Ngay cả anh cũng không nhận ra: mình bắt đầu thích cảm giác có cô bên cạnh từ lúc nào.
—
Còn có một lần khác.
Chu Đình Mặc tăng ca suốt hai ngày ở công ty.
Lúc trợ lý đi vào phòng làm việc, đã thấy Hứa Mộ An ngồi trên sofa đọc tài liệu.
“Tài liệu cuộc họp ngày mai.”
Cô đặt tập hồ sơ xuống bàn.
“Em sửa lại vài chỗ.”
Chu Đình Mặc nhận lấy.
Sau vài phút im lặng đọc tài liệu, anh bất ngờ hỏi:
“Em chưa về?”
“Chờ anh ký xong.”
“Có việc?”
“Ừ.”
“Việc gì?”
Hứa Mộ An im lặng vài giây rồi mở hộp giữ nhiệt bên cạnh.
“Mẹ Trần nói anh đau dạ dày.”
Hơi nóng từ bát canh chậm rãi bốc lên giữa ánh đèn lạnh lẽo của văn phòng.
Chu Đình Mặc nhìn cô rất lâu.
Đó là lần đầu tiên trong nhiều năm…
có người ngồi đợi anh tăng ca chỉ để mang một bát canh nóng.
—
Khoảng thời gian ấy, ngay cả Chu Đình Mặc cũng từng nghĩ:
Có lẽ cưới Hứa Mộ An… cũng không tệ.
Chu Đình Mặc dần phát hiện: Hứa Mộ An thật sự rất đặc biệt.
Cô thông minh. Bình tĩnh. Hiểu anh hơn cả tưởng tượng.
Thậm chí nhiều lúc, ngay cả anh cũng không nhận ra mình đã quen sự tồn tại của cô.
—
Cho đến khi Hạ Vũ Đồng trở về nước.
Mọi thứ bắt đầu thay đổi.
—
Ban đầu Chu Đình Mặc chỉ nghĩ: Mộ An không thích Vũ Đồng.
Điều đó rất bình thường.
Nhưng dần dần, những chuyện trùng hợp càng lúc càng nhiều.
Mỗi lần Hạ Vũ Đồng xảy ra chuyện, người có mặt gần đó luôn là Hứa Mộ An.
Mà điều khiến Chu Đình Mặc khó chịu nhất là:
Mộ An chưa từng giải thích.
—
Cho đến mùa đông năm ấy.
Hạ Vũ Đồng trở về nước.
—
Bữa tiệc tối hôm đó được tổ chức tại khách sạn Lam Đình.
Hứa Mộ An vừa bước vào đại sảnh đã nhìn thấy Hạ Vũ Đồng đứng cạnh Chu Đình Mặc.
Cô ta mặc váy trắng dài, đứng dưới ánh đèn giống hệt một đoá hoa mềm yếu.
Ngay cả ánh mắt nhìn Chu Đình Mặc cũng đầy lệ thuộc.
Mộ An gần như lập tức hiểu ra:
Đây chính là người đã ở cạnh anh trong quãng thời gian khó khăn nhất.
—
“Chị Mộ An.”
Hạ Vũ Đồng chủ động gọi cô.
Giọng nói mềm mại đến mức khiến người khác không thể ghét nổi.
“Em nghe Đình Mặc nhắc về chị rất nhiều.”
Mộ An còn chưa kịp đáp, Chu Đình Mặc đã nhàn nhạt lên tiếng:
“Vũ Đồng không quen kiểu tiệc này.”
“Đừng để cô ấy uống rượu.”
Câu nói ấy khiến xung quanh lập tức yên lặng vài giây.
Bởi vì thái độ bảo vệ quá rõ ràng.
Mà người đứng cạnh anh lại là vị hôn thê của anh.
Ánh mắt mọi người nhìn Hứa Mộ An dần trở nên vi diệu.
—
Sau đó không lâu, Hứa Mộ An đi vào phòng nghỉ phía sau đại sảnh.
Cô vừa đẩy cửa ra thì nhìn thấy Hạ Vũ Đồng đứng bên trong.
“Có chuyện gì?”
Mộ An nhàn nhạt hỏi.
Hạ Vũ Đồng xoay người nhìn cô.
Vẻ yếu đuối trên mặt biến mất sạch sẽ.
“Chị thật sự nghĩ Đình Mặc muốn cưới chị sao?”
Không khí lập tức lạnh xuống.
Mộ An cau mày.
Hạ Vũ Đồng chậm rãi bước tới gần cô.
“Chị biết rõ…”
“Người anh ấy để ý từ đầu đến cuối là ai mà.”
“Cho dù chị có danh phận vị hôn thê thì sao?”
“Chỉ cần em xuất hiện…”
“Người anh ấy chọn vẫn sẽ là em.”
—
Mộ An lạnh mặt.
“Cô nói xong chưa?”
Cô xoay người định rời đi.
Nhưng đúng lúc ấy, Hạ Vũ Đồng bất ngờ kéo tay cô.
Ngay giây tiếp theo—
“A…”
Tiếng thét vang lên.
Cửa phòng nghỉ bị đẩy mạnh ra.
Mọi người bên ngoài đồng loạt chạy vào.
Thứ họ nhìn thấy là:
Hạ Vũ Đồng ngã ngồi dưới đất, hốc mắt đỏ hoe.
Còn Hứa Mộ An đứng trước mặt cô ta, ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
“Vũ Đồng!”
Chu Đình Mặc lập tức bước tới đỡ cô ta dậy.
“Đình Mặc…”
Hạ Vũ Đồng cắn môi, giọng run rẩy:
“Không phải lỗi của chị Mộ An…”
“Là em nói sai thôi…”
Khoảnh khắc ấy, không khí gần như đông cứng.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên Hứa Mộ An.
Nhưng cô chỉ đứng đó.
Không giải thích. Cũng không biện minh.
Bởi vì cô biết:
Cho dù mình có nói gì…
Chu Đình Mặc cũng sẽ tin Hạ Vũ Đồng hơn.
“Không phải tôi.”
Mộ An chỉ nói một câu.
Nhưng vẻ mặt cô khi ấy quá bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức khiến người khác cảm thấy lạnh lẽo.
Hạ Vũ Đồng lại run giọng:
“Đình Mặc… chị ấy chắc không cố ý đâu…”
Khoảnh khắc ấy, Chu Đình Mặc bỗng cảm thấy rất thất vọng.
—
Anh từng nghĩ Hứa Mộ An khác với những người phụ nữ trong giới hào môn.
Cho đến khi sự ghen ghét và chiếm hữu bắt đầu xuất hiện trên người cô.
Ít nhất…
trong mắt anh là như vậy.
—
Nhưng điều Chu Đình Mặc không biết là:
Từ đầu đến cuối, Hứa Mộ An chưa từng thay đổi.
Người thay đổi…
chỉ là cách anh nhìn cô mà thôi.