Mưa đêm lặng lẽ rơi ngoài cửa kính.
Hứa Mộ An nằm trên giường nhìn bức ảnh hôn nhau đang lan truyền khắp mạng xã hội.
Khoé môi cô vô thức cong lên rất nhẹ.
Có lẽ…
đây là lần đầu tiên sau ba năm đính hôn, cô cảm thấy mình thật sự tiến gần tới Chu Đình Mặc một chút.
—
Ký ức chậm rãi quay về rất nhiều năm trước.
Năm ấy Hứa Mộ An mười chín tuổi.
Còn Chu Đình Mặc hai mươi bốn.
—
Buổi tiệc thương mại hôm đó được tổ chức rất lớn.
Hứa Mộ An vốn không thích kiểu xã giao này.
Nhưng Hứa Gia Thành vẫn ép cô tham dự.
“Con nên học cách hòa nhập với giới thương mại.”
Ông lạnh nhạt nói.
“Sau này Hứa gia không nuôi người vô dụng.”
—
Mộ An gần như cả buổi tối đều đứng một mình ngoài ban công.
Cho đến khi một thiếu gia nổi tiếng ăn chơi bước tới.
“Cô Hứa.”
Hắn ta cười nham nhở: “Một mình à?”
Mộ An cau mày: “Phiền anh tránh ra.”
Nhưng đối phương rõ ràng đã uống say.
Hắn trực tiếp giữ lấy cổ tay cô.
“Kiêu cái gì?”
“Cô nghĩ mình thật sự là công chúa Hứa gia sao?”
“Nghe nói cha cô vốn chẳng coi trọng cô mà.”
Sắc mặt Mộ An lạnh xuống.
Cô vừa định hất tay hắn ra thì phía sau bất ngờ vang lên một giọng nói lạnh lẽo.
“Buông cô ấy ra.”
Không khí lập tức yên tĩnh.
Người đàn ông đứng dưới ánh đèn hành lang mặc sơ mi đen, ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
Là Chu Đình Mặc.
—
Thiếu gia kia miễn cưỡng cười: “Chu tổng, chỉ đùa chút thôi mà…”
Chu Đình Mặc bước tới.
Ngay giây tiếp theo—
“Rầm!”
Một cú đấm mạnh trực tiếp khiến đối phương ngã xuống đất.
Cả đại sảnh gần như chết lặng.
Không ai ngờ Chu Đình Mặc sẽ ra tay ngay giữa buổi tiệc.
Anh đứng chắn trước mặt Hứa Mộ An.
Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
“Động vào người của Hứa gia…”
“Anh cũng xứng?”
—
Khoảnh khắc ấy, tim Hứa Mộ An gần như lệch một nhịp.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên có người đứng ra bảo vệ cô công khai như vậy.
Không vì lợi ích. Không vì xã giao.
Chỉ đơn giản là đứng về phía cô.
—
Sau hôm đó, Chu Đình Mặc bắt đầu để ý tới Hứa Mộ An nhiều hơn.
Còn Mộ An…
thì hoàn toàn rung động.
—
Một năm sau.
Hai người bắt đầu thường xuyên gặp mặt trong các buổi tiệc thương mại.
Ban đầu chỉ là trùng hợp.
Sau này, ngay cả trợ lý của Chu Đình Mặc cũng dần quen với sự xuất hiện của cô.
—
Có lần đối tác ép Chu Đình Mặc uống đến quá chén.
Cả bàn tiệc không ai dám lên tiếng.
Chỉ có Hứa Mộ An bình tĩnh cầm ly rượu lên.
“Ly này tôi uống thay anh ấy.”
Cả bàn đều sững người.
Ngay cả Chu Đình Mặc cũng quay sang nhìn cô.
Ánh đèn phản chiếu lên gương mặt lạnh nhạt của cô gái bên cạnh.
Rõ ràng cô không dịu dàng. Cũng chẳng biết lấy lòng ai.
Nhưng lại khiến người khác không thể rời mắt.
—
Sau khi ra khỏi khách sạn, Mộ An hơi choáng vì rượu.
Chu Đình Mặc đứng cạnh xe châm thuốc.
“Không biết uống còn đỡ rượu thay người khác?”
Mộ An cau mày: “Anh cũng biết mình uống không nổi mà vẫn ngồi đó.”
Chu Đình Mặc bật cười rất khẽ.
“Lần đầu có người quản tôi.”
“Em không quản anh.”
Mộ An lạnh mặt đáp.
“Em chỉ không muốn ngày mai cổ phiếu Chu thị giảm vì tổng giám đốc nhập viện thôi.”
Rõ ràng là lời quan tâm.
Nhưng qua miệng cô lại thành cứng nhắc.
Khoé môi Chu Đình Mặc vô thức cong lên.
Ngay cả anh cũng không nhận ra: mình bắt đầu quen cảm giác có cô bên cạnh từ lúc nào.
—
Còn có một lần khác.
Chu Đình Mặc tăng ca liên tục hai ngày ở công ty.
Khi trợ lý đẩy cửa bước vào, đã thấy Hứa Mộ An ngồi trên sofa đọc tài liệu.
“Tài liệu cuộc họp ngày mai.”
Cô đặt tập hồ sơ xuống bàn.
“Em sửa lại vài chỗ.”
Chu Đình Mặc nhận lấy.
Sau vài phút im lặng đọc tài liệu, anh bất ngờ hỏi:
“Em chưa về?”
“Chờ anh ký xong.”
“Có việc?”
Hứa Mộ An im lặng vài giây rồi mở hộp giữ nhiệt bên cạnh.
“Mẹ Trần nói anh đau dạ dày.”
Hơi nóng từ bát canh chậm rãi lan ra giữa ánh đèn lạnh lẽo của văn phòng.
Chu Đình Mặc nhìn cô rất lâu.
Đó là lần đầu tiên trong nhiều năm…
có người ngồi đợi anh tăng ca chỉ để mang cho anh một bát canh nóng.
—
Khoảng thời gian ấy, ngay cả Chu Đình Mặc cũng từng nghĩ:
Nếu sau này phải kết hôn…
Hứa Mộ An có lẽ là lựa chọn không tệ.
—
Một năm sau nữa.
Chu thị gặp khủng hoảng tài chính.
Nội bộ tập đoàn đấu đá gay gắt.
Hứa gia chủ động đề nghị liên hôn.
Điều kiện là: Hứa gia sẽ rót vốn giúp Chu thị vượt qua giai đoạn khó khăn.
Đổi lại, Chu Đình Mặc phải đính hôn với Hứa Mộ An.
—
Tin tức truyền ra, toàn bộ giới thượng lưu Hải Châu đều cho rằng:
Hứa Mộ An dùng hôn nhân để ép Chu thị.
Nhưng chỉ Chu Đình Mặc biết.
Khi nghe tới cái tên Hứa Mộ An, anh thật sự đã im lặng rất lâu.
Cuối cùng chỉ lạnh nhạt nói một câu:
“Được.”
Bởi vì ít nhất…
người anh cưới là cô.
—
Ba tháng sau khi đính hôn, Hạ Vũ Đồng trở về nước.
—
Cô ta là em gái nuôi của Chu gia.
Nhỏ hơn Chu Đình Mặc vài tuổi.
Từ nhỏ đã lớn lên cạnh anh.
Trong quãng thời gian Chu gia hỗn loạn nhất, Hạ Vũ Đồng luôn ở cạnh Chu Đình Mặc.
Cho nên anh gần như bảo vệ cô ta theo bản năng.
—
Ngày Hạ Vũ Đồng trở về Hải Châu, Chu Đình Mặc đích thân ra sân bay đón cô ta.
Bức ảnh ấy bị truyền thông chụp được.
Ngày hôm sau đã leo top tìm kiếm.
#ThanhMaiTrúcMãChuGia #HứaMộAnKẻChenChân
Mọi người bắt đầu bàn tán:
- Hứa Mộ An mới là người chen vào giữa họ,
- cuộc liên hôn này vốn chỉ là giao dịch.
—
Ban đầu Chu Đình Mặc chỉ nghĩ: Mộ An không thích Vũ Đồng.
Điều đó rất bình thường.
Nhưng dần dần, những chuyện trùng hợp càng lúc càng nhiều.
Mỗi lần Hạ Vũ Đồng xảy ra chuyện, người có mặt gần đó luôn là Hứa Mộ An.
Mà điều khiến Chu Đình Mặc khó chịu nhất là:
Mộ An chưa từng giải thích.
—
Bữa tiệc tối hôm đó được tổ chức tại khách sạn Lam Đình.
Hứa Mộ An vừa bước vào đại sảnh đã nhìn thấy Hạ Vũ Đồng đứng cạnh Chu Đình Mặc.
Cô ta mặc váy trắng dài, đứng dưới ánh đèn giống hệt một đoá hoa mềm yếu.
Ngay cả ánh mắt nhìn Chu Đình Mặc cũng đầy lệ thuộc.
—
“Chị Mộ An.”
Hạ Vũ Đồng chủ động gọi cô.
“Em nghe Đình Mặc nhắc về chị rất nhiều.”
Một tiếng “Đình Mặc” rất nhẹ.
Nhưng lại giống cố ý nhắc nhở thân phận đặc biệt của mình.
Mộ An còn chưa kịp đáp, Chu Đình Mặc đã nhàn nhạt lên tiếng:
“Vũ Đồng không quen kiểu tiệc này.”
“Đừng để cô ấy uống rượu.”
Câu nói ấy khiến không khí xung quanh lập tức thay đổi.
Bởi vì thái độ bảo vệ quá rõ ràng.
Mà người đứng cạnh anh lại là vị hôn thê của anh.
Ánh mắt mọi người nhìn Hứa Mộ An dần trở nên vi diệu.
—
Sau đó không lâu, Hứa Mộ An đi vào phòng nghỉ phía sau đại sảnh.
Cô vừa đẩy cửa ra thì nhìn thấy Hạ Vũ Đồng đứng bên trong.
Vẻ yếu đuối trên mặt cô ta hoàn toàn biến mất.
“Chị thật sự nghĩ anh Đình Mặc sẽ cưới chị vì yêu sao?”
Không khí lập tức lạnh xuống.
Hạ Vũ Đồng chậm rãi bước tới gần cô.
“Chị biết rõ…”
“Người anh ấy quan tâm nhất từ trước tới giờ là em.”
“Cho dù chị có danh phận vị hôn thê thì sao?”
“Chỉ cần em xuất hiện…”
“Người anh ấy chọn vẫn sẽ là em.”
—
Mộ An lạnh mặt: “Nói xong chưa?”
Cô xoay người định rời đi.
Nhưng ngay giây tiếp theo—
“A…”
Tiếng thét vang lên.
Cửa phòng nghỉ bị đẩy mạnh ra.
Mọi người bên ngoài đồng loạt chạy vào.
Thứ họ nhìn thấy là:
Hạ Vũ Đồng ngã ngồi dưới đất, hốc mắt đỏ hoe.
Còn Hứa Mộ An đứng trước mặt cô ta, ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
—
“Vũ Đồng!”
Chu Đình Mặc lập tức bước tới đỡ cô ta dậy.
“Anh Đình Mặc…”
Hạ Vũ Đồng cắn môi, giọng run rẩy:
“Không phải lỗi của chị Mộ An…”
“Là em nói sai thôi…”
Khoảnh khắc ấy, không khí gần như đông cứng.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên Hứa Mộ An.
Nhưng cô chỉ đứng đó.
Không giải thích. Cũng không biện minh.
Bởi vì cô biết:
Cho dù mình có nói gì…
Chu Đình Mặc cũng sẽ tin Hạ Vũ Đồng hơn.
—
Khoảnh khắc ấy, Chu Đình Mặc lần đầu tiên cảm thấy thất vọng về Hứa Mộ An.
Anh từng nghĩ: cô khác với những người phụ nữ trong giới hào môn.
Cho đến khi sự ghen ghét bắt đầu xuất hiện trong mắt cô.
Ít nhất…
trong mắt anh là như vậy.
—
Nhưng điều Chu Đình Mặc không biết là:
Từ đầu đến cuối, Hứa Mộ An chưa từng thay đổi.
Người thay đổi…
chỉ là cách anh nhìn cô mà thôi.