Sau hôm thử váy cưới, quan hệ giữa Hứa Mộ An và Chu Đình Mặc bắt đầu trở nên dịu đi rất nhiều.
—
Buổi sáng.
Mộ An vừa xuống lầu đã nhìn thấy xe của Chu Đình Mặc đỗ trước biệt thự.
Người giúp việc Hứa gia gần như kinh ngạc.
Bởi vì trước kia, đều là Hứa Mộ An chủ động đi tìm anh.
Đây là lần đầu tiên…
Chu Đình Mặc tới đón cô.
Người đàn ông đứng cạnh xe, áo khoác đen phủ lên dáng người cao lớn lạnh lùng.
Nghe tiếng bước chân, anh ngẩng đầu nhìn cô.
Ánh mắt dừng lại vài giây.
“Đi thôi.”
Giọng vẫn nhàn nhạt như cũ.
Nhưng tim Mộ An lại khẽ rung lên.
—
Trên xe.
Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng mưa lất phất ngoài cửa kính.
Chu Đình Mặc bất ngờ lên tiếng:
“Dạ dày em còn đau không?”
Mộ An hơi ngẩn người.
“…Đỡ hơn rồi.”
“Ừ.”
Anh không nói thêm nữa.
Nhưng chỉ một câu hỏi ấy thôi…
đã đủ khiến lòng cô mềm xuống.
Bởi vì trước kia, anh chưa từng hỏi cô những chuyện như vậy.
—
Mấy ngày tiếp theo.
Chu Đình Mặc bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn.
Anh:
- cùng cô xem địa điểm tổ chức hôn lễ,
- nghe nhân viên giới thiệu hoa cưới,
- thậm chí còn ngồi cùng cô chọn thiệp mời.
Dù phần lớn thời gian anh vẫn im lặng.
Nhưng sự hiện diện ấy…
đã khiến Hứa Mộ An bắt đầu sinh ra ảo tưởng.
Có lẽ…
anh thật sự đang cố gắng bước về phía cô.
—
“Chu tổng đối xử với cô Hứa tốt thật.”
Nhân viên tiệm hoa cười nói: “Nhìn hai người rất xứng đôi.”
Mộ An cúi đầu nhìn bó hoa trong tay.
Khoé môi vô thức cong lên rất nhẹ.
Ngay cả cô cũng không nhận ra…
đã bao lâu rồi mình không vui như vậy.
—
Buổi tối.
Hai người cùng tới thử thực đơn tiệc cưới.
Nhà hàng nằm trên tầng cao nhất khách sạn trung tâm Hải Châu.
Ánh đèn thành phố phản chiếu qua lớp kính trong suốt.
Mộ An vừa ngồi xuống, nhân viên đã bưng canh nóng lên.
Cô hơi ngẩn người.
“Chúng tôi đã đổi món theo yêu cầu của Chu tổng.”
Nhân viên mỉm cười: “Ngài ấy nói dạ dày cô không tốt.”
Động tác của Mộ An khựng lại.
Cô vô thức nhìn sang Chu Đình Mặc.
Người đàn ông vẫn đang xem thực đơn như không có gì.
Nhưng đầu ngón tay cô lại vô thức siết chặt.
Một cảm giác chua xót xen lẫn vui vẻ chậm rãi lan ra trong lòng.
Thì ra…
anh cũng sẽ nhớ chuyện của cô.
—
“Đình Mặc.”
Mộ An khẽ gọi anh.
“Ừ?”
“Anh có từng nghĩ…”
Cô dừng vài giây rồi rất khẽ hỏi:
“Sau này chúng ta sẽ thế nào không?”
Ánh mắt Chu Đình Mặc hơi dừng lại.
Rất lâu sau anh mới thấp giọng đáp:
“Anh đã đồng ý kết hôn với em.”
Một câu nói rất Chu Đình Mặc.
Không dịu dàng. Không lãng mạn.
Nhưng với Hứa Mộ An mà nói…
đã đủ rồi.
Bởi vì ít nhất lần này, anh không còn né tránh tương lai giữa họ nữa.
—
Đêm hôm đó.
Mộ An hiếm khi mất ngủ vì vui vẻ.
Cô nằm trên giường nhìn ảnh váy cưới trong điện thoại rất lâu.
Sau đó mở khung chat với Hứa Tâm Nghi.
“Chị.”
“Chị nói xem…”
“Liệu sau khi kết hôn, người ta thật sự có thể dần yêu nhau không?”
Tin nhắn bên kia nhanh chóng trả lời:
“Có chứ.”
“Ít nhất Tiêu Đình Hàn bây giờ yêu chị hơn chị tưởng rất nhiều.”
“Mộ An.”
“Hôn nhân đôi khi là bắt đầu của tình yêu.”
Mộ An nhìn dòng chữ ấy thật lâu.
Rồi khẽ cong môi.
Có lẽ…
cô thật sự có thể mong chờ thêm một lần nữa.
—
Ba ngày sau.
Chu gia tổ chức tiệc tối công bố hôn lễ.
Toàn bộ giới thượng lưu Hải Châu gần như đều có mặt.
Hứa Mộ An mặc váy dài màu champagne đứng cạnh Chu Đình Mặc dưới ánh đèn pha lê.
Lần đầu tiên trong nhiều năm…
cô cảm thấy mình thật sự đứng bên cạnh anh.
Không phải đuổi theo. Không phải đơn phương.
Mà là đứng cạnh.
—
“Chu tổng.”
Có người nâng ly cười: “Nghe nói ngài rất chiều vị hôn thê này?”
Chu Đình Mặc nhàn nhạt đáp: “Tin đồn thôi.”
Mọi người bật cười.
Chỉ có Hứa Mộ An cúi đầu che đi khoé môi cong nhẹ.
Cô biết anh vốn không thích thể hiện trước đám đông.
Nhưng ngay lúc ấy, Chu Đình Mặc lại rất tự nhiên đưa tay đỡ ly rượu khỏi tay cô.
“Em không uống được.”
Một động tác rất nhỏ.
Lại khiến cả hội trường yên lặng vài giây.
Ngay cả Mộ An cũng ngẩn người.
Bởi vì trước kia…
anh chưa từng để ý những chuyện này.
—
Ở một góc xa đại sảnh.
Hạ Vũ Đồng siết chặt ly champagne trong tay.
Ánh mắt dừng trên bàn tay Chu Đình Mặc đang đặt sau lưng Hứa Mộ An.
Móng tay cô ta gần như cắm sâu vào lòng bàn tay.
Lần đầu tiên…
cô ta bắt đầu cảm thấy sợ hãi thật sự.
Bởi vì dường như Chu Đình Mặc đang từng chút một… quen với sự tồn tại của Hứa Mộ An bên cạnh mình.
Mà điều đáng sợ nhất là:
ngay cả chính anh cũng chưa nhận ra điều đó.