“Cô Hứa, chiếc váy này thật sự rất hợp với cô.”
Nhân viên cửa hàng mỉm cười kéo tấm rèm trắng sang hai bên.
Ánh đèn vàng dịu dàng phủ xuống.
Hứa Mộ An đứng trước gương.
Chiếc váy cưới đuôi dài ôm lấy thân hình mảnh mai của cô, lớp ren mềm mại phủ xuống như ánh trăng.
Ngay cả cô cũng hơi thất thần.
Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời…
cô thật sự mặc váy cưới.
—
Một tuần trước, Hứa Mộ An từng nghĩ mình sẽ huỷ hôn.
Nhưng sau đêm mưa hôm đó…
sự dịu dàng hiếm hoi của Chu Đình Mặc lại khiến trái tim cô mềm xuống lần nữa.
Có lẽ…
anh chỉ không giỏi yêu người khác.
Chứ không phải hoàn toàn không có tình cảm với cô.
—
“Chu tổng chắc chắn sẽ kinh diễm.”
Nhân viên bật cười: “Cô đẹp quá.”
Mộ An cụp mắt rất khẽ.
Trong đầu cô bỗng hiện lên dáng vẻ Chu Đình Mặc nhìn mình mặc váy cưới.
Anh sẽ có phản ứng gì?
Có lẽ vẫn lạnh nhạt như thường ngày.
Nhưng chỉ cần anh nhìn cô lâu hơn một chút…
có lẽ cô cũng sẽ thấy vui rồi.
—
Điện thoại bất ngờ rung lên.
Là tin nhắn từ Hứa Tâm Nghi.
Ảnh chụp hiện lên trên màn hình.
Trong ảnh, Tiêu Đình Hàn đang cúi đầu cẩn thận buộc dây an toàn cho cô ta.
Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người khác ghen tị.
Kèm theo đó là dòng tin nhắn:
“Cha gần đây đối xử với chị tốt lắm.”
Tin nhắn thứ hai nhanh chóng hiện lên:
“Có lẽ vì chị sắp mang thai rồi.”
“Đình Hàn còn căng thẳng hơn cả chị 😭”
Mộ An nhìn màn hình rất lâu.
Hứa Tâm Nghi trước kia ở Hứa gia không được coi trọng.
Mẹ cô ta xuất thân thấp.
Tính cách lại mềm yếu.
Nhưng sau khi gả vào Tiêu gia…
mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Cha cô bắt đầu quan tâm chị ấy hơn. Ngay cả những người từng coi thường chị ấy cũng thay đổi thái độ.
Mà điều khiến người khác bất ngờ nhất là:
Tiêu Đình Hàn vốn không thích cuộc hôn nhân này.
Nhưng không biết từ lúc nào…
anh ta lại thật sự yêu chị ấy.
Mỗi lần Hứa Tâm Nghi nhắn tin cho cô, đều là:
- được dỗ dành,
- được chiều chuộng,
- được nâng niu như báu vật.
Trong lòng Mộ An bỗng xuất hiện một tia hy vọng rất nhỏ.
Biết đâu…
sau khi kết hôn, cô và Chu Đình Mặc cũng sẽ dần trở nên như vậy.
—
“Cô Hứa.”
Nhân viên cười hỏi: “Cô có muốn gửi ảnh cho Chu tổng không?”
Mộ An hơi khựng lại.
“…Được.”
Cô cúi đầu mở khung chat với Chu Đình Mặc.
Ngón tay dừng rất lâu mới gửi bức ảnh đi.
Giống như một cô gái bình thường đang chờ phản ứng từ người mình yêu.
Không lâu sau, màn hình sáng lên.
“Anh đang tới.”
Trái tim Mộ An bỗng run lên.
Anh nói…
anh đang tới?
—
Hai mươi phút sau.
Chu Đình Mặc thật sự xuất hiện.
Người đàn ông mặc áo sơ mi đen bước vào cửa tiệm giữa ánh đèn vàng nhạt.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Hứa Mộ An đứng trước gương…
ánh mắt anh khẽ dừng lại.
Rất lâu.
Lâu đến mức chính anh cũng không nhận ra.
Nhân viên bên cạnh lập tức cười: “Chu tổng, cô Hứa đẹp đúng không?”
Chu Đình Mặc im lặng vài giây.
Sau đó thấp giọng đáp:
“…Ừm.”
Chỉ một chữ.
Nhưng tai Mộ An lại nóng lên rất khẽ.
Bởi vì đây là lần đầu tiên…
anh thật sự tới nhìn cô mặc váy cưới.
—
“Có muốn thử chiếc khác không?”
Nhân viên hỏi.
Mộ An còn chưa kịp trả lời, Chu Đình Mặc đã nhìn sang một chiếc váy khác đặt cạnh cửa kính.
“Chiếc kia đi.”
Mọi người đều ngẩn ra.
Ngay cả Mộ An cũng bất ngờ.
Bởi vì trước nay, Chu Đình Mặc gần như chưa từng chủ động can thiệp vào chuyện của cô.
Nhân viên lập tức lấy váy xuống.
Lúc đi ngang qua anh, Mộ An nghe thấy giọng nói rất khẽ:
“Chiếc này hợp với em hơn.”
Khoảnh khắc ấy…
đáy lòng cô bỗng mềm xuống hoàn toàn.
Có lẽ…
cô thật sự có thể thử tin thêm anh một lần nữa.