Một tuần sau, Hứa Mộ An xuất viện.
Tin tức cô gặp tai nạn dần lắng xuống.
Nhưng chuyện rò rỉ tài liệu vẫn chưa kết thúc.
Chu Đình Mặc bắt đầu điều tra nội bộ Chu thị.
Càng điều tra, anh càng phát hiện có điều không đúng.
Người đầu tiên tiếp xúc tập tài liệu hôm đó…
không phải Hứa Mộ An.
Mà là thư ký riêng của anh.
—
Tối hôm ấy.
Phòng làm việc tầng cao nhất Chu thị.
“Chu tổng…”
Thư ký đứng trước bàn làm việc, sắc mặt tái nhợt.
“Tôi thật sự không cố ý…”
Ánh mắt Chu Đình Mặc lạnh đến đáng sợ.
“Không cố ý?”
“Có người đưa tiền cho tôi…”
“Là ai?”
Người đàn ông run lên rất mạnh.
“Là… là…”
Đúng lúc ấy, điện thoại Chu Đình Mặc rung lên.
Tên hiển thị: “Hạ Vũ Đồng.”
Anh hơi khựng lại.
Chỉ vài giây đó thôi, thư ký đã lập tức đổi lời.
“Tôi thật sự không biết đối phương là ai!”
Ánh mắt Chu Đình Mặc trầm xuống.
—
Đêm đó trời lại mưa.
Chu Đình Mặc lái xe tới biệt thự Hứa gia.
Lúc anh bước vào sân, Hứa Mộ An đang ngồi một mình ngoài hiên.
Cô mặc áo len trắng rất mỏng, mái tóc dài bị gió đêm thổi tung.
Trông cô gầy đến mức xa lạ.
Nghe tiếng bước chân, Mộ An ngẩng đầu.
“Chu tổng có việc?”
Giọng nói khách sáo khiến anh vô thức cau mày.
“Em nhất định phải nói chuyện với anh kiểu này?”
“Vậy nên nói thế nào?”
Mộ An bật cười nhạt.
“Giống trước kia sao?”
Trái tim Chu Đình Mặc bỗng nặng xuống.
Anh nhận ra…
từ lúc cô tỉnh lại sau tai nạn, mọi thứ đã bắt đầu thay đổi.
Cô trở nên quá bình tĩnh.
Mà sự bình tĩnh ấy…
lại khiến anh bất an.
“Chuyện tài liệu…”
Chu Đình Mặc nhìn cô: “Có thể anh đã hiểu lầm em.”
Mộ An hơi khựng lại.
Nếu là trước kia, có lẽ cô sẽ rất vui.
Nhưng bây giờ…
cô chỉ cảm thấy mệt.
“Ừm.”
Một chữ rất nhẹ.
Chu Đình Mặc cau mày: “Em không có gì muốn nói sao?”
Mộ An im lặng vài giây rồi khẽ hỏi:
“Quan trọng sao?”
Gió đêm lạnh buốt.
Cô nhìn màn mưa trước mặt, giọng nói nhỏ đến mức gần như tan vào không khí.
“Dù sao…”
“Anh cũng chưa từng thật sự chọn em.”
Lòng Chu Đình Mặc bỗng nhói lên rất mạnh.
——-
Mưa vẫn rơi rất lớn.
Không khí giữa hai người yên lặng đến ngột ngạt.
Rất lâu sau, Chu Đình Mặc mới thấp giọng mở miệng:
“Tuần sau thử váy cưới.”
Mộ An hơi khựng lại.
Anh đứng trong màn mưa nhìn cô, giọng nói vẫn lạnh nhạt như thường ngày.
“Anh sẽ đi cùng em.”
Đáy lòng cô bỗng run lên rất nhẹ.
Bởi vì đây là lần đầu tiên sau rất lâu…
anh chủ động nhắc tới hôn lễ của họ.
—
Chu Đình Mặc rời đi không lâu.
Điện thoại Mộ An nhận được một tin nhắn.
Là từ anh.
“Đừng đứng ngoài trời lâu.”
Chỉ vài chữ ngắn ngủi.
Nhưng Hứa Mộ An nhìn màn hình rất lâu.
Cuối cùng khẽ siết chặt điện thoại trong tay.
Có lẽ…
mọi chuyện vẫn chưa tệ đến vậy.