Hứa Mộ An nằm viện ba ngày.
Ba ngày ấy, Chu Đình Mặc gần như ngày nào cũng tới.
Nhưng quan hệ giữa hai người lại càng lúc càng kỳ lạ.
Anh vẫn quan tâm cô:
- hỏi bác sĩ tình hình,
- đổi thuốc,
- thậm chí đích thân xử lý chuyện truyền thông.
Nhưng mỗi lần đứng trước mặt cô…
anh lại không biết phải nói gì.
—
Buổi chiều ngày thứ tư.
Mộ An đang đọc tài liệu thì cửa phòng bệnh mở ra.
Chu Đình Mặc bước vào.
Trên tay anh là hộp cháo nóng.
“Bác sĩ nói dạ dày em chưa ổn.”
Giọng anh vẫn lạnh nhạt như cũ.
Mộ An nhìn hộp cháo vài giây.
“Cảm ơn.”
Cô nhận lấy.
Khoảnh khắc đầu ngón tay hai người chạm nhau, Chu Đình Mặc hơi khựng lại.
Bởi vì tay cô rất lạnh.
“Điều hoà quá thấp?”
“Không.”
Mộ An cúi đầu mở nắp hộp cháo.
“Em vốn dễ lạnh.”
Chu Đình Mặc im lặng nhìn cô.
Đây là lần đầu tiên anh nhận ra: Hứa Mộ An thật sự gầy hơn trước rất nhiều.
Ngay cả cổ tay cũng mảnh đến đáng sợ.
Không hiểu vì sao…
đáy lòng anh bỗng xuất hiện cảm giác khó chịu.
Đúng lúc ấy, điện thoại anh vang lên.
Là Hạ Vũ Đồng.
Không khí trong phòng lập tức yên tĩnh.
Chu Đình Mặc nhìn màn hình vài giây rồi bắt máy.
“Anh Đình Mặc…”
Giọng Hạ Vũ Đồng rất nhỏ: “Bên ngoài có phóng viên… em không dám ra ngoài…”
Mộ An cúi đầu uống cháo.
Giống như hoàn toàn không nghe thấy.
Chu Đình Mặc cau mày: “Em đang ở đâu?”
“Dưới lầu bệnh viện…”
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
“Đứng yên đó.”
Nói xong, anh cúp máy.
Mộ An vẫn im lặng.
Cho đến khi Chu Đình Mặc quay đầu nhìn cô.
“Em ăn đi.”
“Ừm.”
“Anh xuống dưới một lát.”
Mộ An bật cười rất khẽ.
Lại là “một lát”.
Cô nhớ rất nhiều năm trước cũng vậy.
Mỗi lần Hạ Vũ Đồng xảy ra chuyện, người bị bỏ lại luôn là cô.
“Chu Đình Mặc.”
Anh dừng bước.
Mộ An ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt cô bình tĩnh đến lạ.
“Anh biết điều buồn cười nhất là gì không?”
“…”
“Là mỗi lần anh nói sẽ quay lại…”
“Em đều thật sự ngồi chờ.”
Trái tim Chu Đình Mặc khẽ chấn động.
Nhưng cuối cùng anh vẫn chỉ thấp giọng: “Vũ Đồng đang gặp phiền phức.”
“Em biết.”
Mộ An cười nhạt.
“Người được ưu tiên… vốn chưa từng là em.”
Không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề.
Chu Đình Mặc nhìn cô rất lâu.
Lần đầu tiên anh muốn giải thích điều gì đó.
Nhưng Hứa Mộ An đã cúi đầu tiếp tục uống cháo.
Giống như… không còn muốn nghe nữa.
—
Dưới tầng bệnh viện.
Hạ Vũ Đồng vừa nhìn thấy Chu Đình Mặc đã đỏ mắt.
“Xin lỗi…”
“Em không muốn làm phiền anh đâu…”
Cô gái đứng giữa hành lang, dáng vẻ yếu đuối khiến người khác thương xót.
Chu Đình Mặc cau mày kéo cô vào trong.
“Phóng viên đâu?”
“Đã đi rồi…”
Hạ Vũ Đồng cúi đầu: “Em chỉ hơi sợ.”
Đúng lúc ấy, ánh mắt cô ta vô tình nhìn lên tầng trên.
Qua lớp kính hành lang, có thể nhìn thấy Hứa Mộ An đang đứng cạnh cửa sổ phòng bệnh.
Ánh mắt hai người chạm nhau vài giây.
Khoé môi Hạ Vũ Đồng khẽ cong lên.
Một nụ cười rất nhẹ.
Nhưng đủ khiến trái tim Mộ An lạnh xuống.
Bởi vì cô hiểu.
Hạ Vũ Đồng biết rất rõ: chỉ cần cô ta mở miệng, Chu Đình Mặc sẽ luôn tới.