Bệnh viện trung tâm Hải Châu.
Đèn phòng cấp cứu sáng suốt cả đêm.
Chu Đình Mặc đứng ngoài hành lang, áo sơ mi vẫn còn dính nước mưa.
Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy thời gian trôi chậm đến đáng sợ.
“Mộ An đâu rồi?”
Lâm Thừa Dịch vừa chạy tới đã túm lấy cổ áo anh.
Ánh mắt người đàn ông đầy tơ máu.
“Chu Đình Mặc, cậu bảo vệ cô ấy kiểu gì vậy?”
Sắc mặt Chu Đình Mặc cực kỳ lạnh.
“Ý anh là gì?”
“Phanh xe bị phá!”
Lâm Thừa Dịch gần như mất kiểm soát: “Nếu cô ấy chết thì sao?!”
Bàn tay Chu Đình Mặc khẽ siết chặt.
Ngay lúc ấy, cửa phòng cấp cứu mở ra.
Bác sĩ bước ra với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Hiện tại đã qua cơn nguy hiểm.”
Trái tim Chu Đình Mặc cuối cùng cũng hạ xuống một chút.
Nhưng câu tiếp theo của bác sĩ lại khiến sắc mặt anh thay đổi.
“Có điều… trước đây bệnh nhân từng bị xuất huyết dạ dày rất nghiêm trọng.”
“Cơ thể cô ấy vốn đã rất yếu.”
Chu Đình Mặc khựng lại. “…Xuất huyết dạ dày?”
Lâm Thừa Dịch bật cười lạnh.
“Cậu không biết à?”
Không khí lập tức đông cứng.
“Ba năm nay cô ấy vào viện bao nhiêu lần…”
“Cậu thật sự chưa từng biết?”
Chu Đình Mặc im lặng.
Anh thật sự không biết.
Hoặc nói đúng hơn…
anh chưa từng để ý.
Lâm Thừa Dịch nhìn anh, ánh mắt đầy châm chọc.
“Chu Đình Mặc.”
“Cậu luôn cảm thấy Mộ An mạnh mẽ.”
“Cho nên mặc định rằng cô ấy sẽ không đau.”
Mỗi câu nói đều giống như đâm thẳng vào lòng anh.
“Nhưng cậu biết điều đáng buồn nhất là gì không?”
Lâm Thừa Dịch cười nhạt.
“Là dù đau đến vậy…”
“Cô ấy vẫn chưa từng trách cậu.”
Chu Đình Mặc đứng lặng tại chỗ.
Trong đầu anh bất chợt hiện lên vô số hình ảnh.
Là Hứa Mộ An đứng dưới mưa.
Là Hứa Mộ An bị thương vẫn không nhíu mày.
Là Hứa Mộ An luôn nói: “Không sao.”
Hoá ra…
không phải cô không đau.
Mà là cô quá biết chịu đựng.
—
Rạng sáng bốn giờ.
Chu Đình Mặc cuối cùng cũng được vào phòng bệnh.
Hứa Mộ An vẫn chưa tỉnh.
Gương mặt cô tái nhợt gần như không còn chút máu.
Yên tĩnh đến mức khiến người khác thấy xa lạ.
Chu Đình Mặc ngồi cạnh giường rất lâu.
Cho đến khi ánh mắt anh dừng lại ở bàn tay đầy vết kim truyền của cô.
Không hiểu vì sao…
đáy lòng anh bỗng nhói lên một cảm giác rất lạ.
Anh nhớ tới rất nhiều năm trước.
Có lần Hứa Mộ An sốt cao.
Cô gọi điện cho anh.
Khi ấy anh đang ở cùng Hạ Vũ Đồng nên chỉ lạnh nhạt nói:
“Em lớn rồi, đừng lúc nào cũng làm mình trông đáng thương như vậy.”
Sau đó cúp máy.
Bây giờ nghĩ lại…
khoảnh khắc ấy cô đã im lặng rất lâu.
Có phải khi đó…
cô đã rất đau lòng không?
Đúng lúc ấy, ngón tay Hứa Mộ An khẽ động.
Chu Đình Mặc lập tức đứng dậy.
“Mộ An?”
Cô chậm rãi mở mắt.
Ánh mắt mờ mịt vài giây rồi dừng trên người anh.
Nhưng khác với trước kia…
lần này trong mắt cô không còn vui vẻ nữa.
Chỉ còn lại mệt mỏi.
“Anh tới rồi à.”
Giọng cô rất khẽ.
Chu Đình Mặc nhìn cô: “Ừ.”
“Mộ An…”
Anh muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng lại không biết phải nói gì.
Hứa Mộ An nhìn anh vài giây rồi chậm rãi dời mắt đi.
“Anh về đi.”
Một câu nói rất nhẹ.
Lại khiến lòng anh bỗng trầm xuống.
Bởi vì đây là lần đầu tiên…
cô không còn muốn anh ở lại nữa