Mười hai năm trước.
Chu gia vẫn còn là nơi lạnh lẽo nhất thành phố Hải Châu.
Khi ấy Chu Đình Mặc mới mười sáu tuổi.
Mẹ anh vừa qua đời.
Toàn bộ Chu gia giống như một chiến trường vô hình:
- tranh quyền,
- đấu đá,
- giả nhân giả nghĩa.
Mỗi ngày đều có người nói: “Phu nhân Chu tự sát.” “Không, là bị ép chết.” “Nghe nói bà ấy bị người khác hại.”
Từ đó trở đi, Chu Đình Mặc bắt đầu chán ghét tất cả những người phụ nữ tâm cơ trong giới hào môn.
Anh tận mắt nhìn thấy:
- mẹ mình khóc,
- bị hãm hại,
- bị cô lập,
- cuối cùng trầm cảm đến chết.
Mà những người đẩy bà tới đường cùng…
lại luôn mang vẻ ngoài dịu dàng tử tế.
—
Ngày tang lễ kết thúc, trời mưa rất lớn.
Chu Đình Mặc ngồi một mình ở sân sau Chu gia.
Khi ấy anh gần như không nói chuyện với bất kỳ ai.
Cho đến khi có một cô bé mặc váy trắng bước tới trước mặt anh.
“Anh ăn chưa?”
Giọng cô rất nhỏ.
Chu Đình Mặc không ngẩng đầu.
“Cút đi.”
Cô bé bị doạ đến run lên nhưng vẫn đặt chiếc bánh nhỏ xuống bên cạnh anh.
“Mẹ em nói… lúc đau lòng nhất vẫn phải ăn gì đó.”
“…”
“Anh trai… anh đừng khóc.”
Bàn tay Chu Đình Mặc khẽ siết lại.
Đó là lần đầu tiên sau khi mẹ mất… có người nói với anh câu ấy.
Cô bé đó chính là Hạ Vũ Đồng.
—
Ba năm sau.
Cha Hạ Vũ Đồng qua đời vì tai nạn giao thông.
Trước khi mất, ông từng cứu Chu lão gia trong một vụ tai nạn xe.
Vì món nợ ân tình đó, Chu gia nhận Hạ Vũ Đồng về chăm sóc.
Từ ngày ấy, cô luôn đi theo sau Chu Đình Mặc.
Mọi người đều nói:
- Hạ Vũ Đồng ngoan ngoãn,
- hiểu chuyện,
- dịu dàng.
Cô chưa từng tranh giành thứ gì.
Ít nhất…
trong mắt Chu Đình Mặc là như vậy.
—
Khi Chu Đình Mặc hai mươi hai tuổi, anh tiếp quản Chu thị.
Đó cũng là lúc Hạ Vũ Đồng rời khỏi Hải Châu sang nước ngoài du học.
Lần đầu tiên cô rời đi lâu như vậy.
Trước ngày đi, cô đứng dưới mưa cười với anh:
“Anh Đình Mặc.”
“Nếu sau này em quay về…”
“Anh vẫn sẽ bảo vệ em chứ?”
Khi ấy Chu Đình Mặc chỉ lạnh nhạt đáp:
“Ừ.”
Anh chưa từng thất hứa với người mình muốn bảo vệ.
—
Ba năm trước.
Hạ Vũ Đồng quay về nước.
Ngày cô xuất hiện ở sân bay, trời cũng mưa rất lớn.
Chu Đình Mặc tự mình tới đón cô.
Cô gái từng mềm mại như ánh trăng giờ đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Nhưng ánh mắt nhìn anh… vẫn giống hệt năm xưa.
“Anh Đình Mặc.”
“Em về rồi.”
Ngay khoảnh khắc ấy…
Chu Đình Mặc không biết rằng, cuộc sống của mình sắp bắt đầu mất kiểm soát.
—
Cũng từ ngày Hạ Vũ Đồng quay về, Hứa Mộ An bắt đầu thay đổi.
Cô không còn dịu dàng như trước.
Không còn kiên nhẫn.
Cũng không còn cố gắng lấy lòng anh nữa.
Thay vào đó là:
- lạnh nhạt,
- sắc bén,
- và vô số lần nhằm vào Hạ Vũ Đồng.
Ít nhất…
trong mắt Chu Đình Mặc là như vậy.
Cho nên anh luôn nghĩ: mình chỉ đang bảo vệ người yếu thế.
Mà chưa từng biết rằng…
có một người khác cũng đang âm thầm chờ anh bảo vệ mình.