Bệnh viện thành phố Hải Châu.
Chu Đình Mặc bước nhanh qua hành lang tầng ba.
Hạ Vũ Đồng đang ngồi trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt.
Nhìn thấy anh, cô lập tức cúi đầu: “Xin lỗi… em lại làm phiền anh rồi.”
Chu Đình Mặc cau mày. “Bác sĩ nói thế nào?”
“Chỉ là tụt huyết áp thôi.”
Giọng cô rất nhỏ.
“Có lẽ do mấy hôm nay em bị cư dân mạng mắng quá nhiều…”
Chu Đình Mặc im lặng kéo ghế ngồi xuống.
“Đừng đọc mấy thứ đó.”
Hạ Vũ Đồng nhìn anh vài giây rồi khẽ hỏi:
“Đình Mặc…”
“Anh có giận em không?”
“Giận gì?”
“Vì từ lúc em xuất hiện… quan hệ của anh và chị Mộ An càng lúc càng tệ.”
Động tác của Chu Đình Mặc khựng lại.
Không hiểu vì sao, anh lại nhớ tới ánh mắt của Hứa Mộ An lúc đứng dưới đèn đường vừa rồi.
Bình tĩnh. Mệt mỏi. Và lạnh hơn trước rất nhiều.
Đáy lòng anh bỗng xuất hiện cảm giác khó chịu khó nói thành lời.
“Không liên quan tới em.”
Anh lạnh nhạt đáp.
Hạ Vũ Đồng cúi đầu, khoé môi cong lên rất nhẹ.
—
Cùng lúc đó.
Ngoài trời bắt đầu đổ mưa lớn.
Mộ An tự lái xe trở về biệt thự Hứa gia.
Đường phố phản chiếu ánh đèn vàng mờ nhạt qua lớp nước mưa.
Điện thoại bất ngờ rung lên.
Là Lâm Thừa Dịch.
“Mộ An, cậu đang ở đâu?”
“Trên đường về.”
“Dừng xe ngay.”
Giọng anh cực kỳ nghiêm trọng.
Trái tim Mộ An bỗng trầm xuống. “Có chuyện gì?”
“Phanh xe của cậu có vấn đề.”
Sắc mặt cô lập tức thay đổi.
Nhưng đã quá muộn.
Ngay khoảnh khắc Mộ An đạp thắng—
“Rầm!!!”
Chiếc xe mất kiểm soát lao thẳng qua ngã tư.
Tiếng va chạm chói tai vang lên giữa màn mưa.
—
Một giờ sau.
Chu Đình Mặc vừa bước ra khỏi bệnh viện thì nhận được điện thoại từ trợ lý.
“Chu tổng!”
Giọng đối phương cực kỳ hoảng hốt.
“Hứa tiểu thư gặp tai nạn rồi!”
Bàn tay cầm điện thoại của anh bỗng siết chặt.
“Anh nói cái gì?”
“Xe của cô ấy bị động tay động chân… hiện đang cấp cứu!”
Trong khoảnh khắc ấy—
đầu óc Chu Đình Mặc trống rỗng.
Không hiểu vì sao…
anh lại nhớ tới cuộc gọi chưa kịp hoàn thành tối nay.
Nhớ tới dáng người đứng dưới ánh đèn.
Và nhớ tới câu nói của cô:
“Nếu hôm nay người bị thương là cô ấy… anh có còn bình tĩnh như vậy không?”
Sắc mặt Chu Đình Mặc lập tức thay đổi.
Anh xoay người lao thẳng về phía thang máy.
Lần đầu tiên trong nhiều năm…
người luôn bình tĩnh như anh, lại cảm thấy sợ hãi đến vậy.