Đêm hôm đó, Hứa Mộ An sốt.
Có lẽ vì dính mưa quá lâu, cũng có lẽ vì mấy ngày liên tục không ngủ.
Cô mở mắt lúc gần ba giờ sáng, đầu đau như bị xé ra.
Căn hộ tối om.
Không một ánh đèn. Không một tiếng nói.
Yên tĩnh đến lạnh người.
Mộ An chống tay ngồi dậy, vô thức mở điện thoại.
Màn hình hiện lên cuộc gọi nhỡ của Lâm Thừa Dịch.
Ngoài ra…
không còn ai nữa.
Khoảnh khắc ấy, cô bỗng bật cười.
Rõ ràng người đang bị cả thành phố chỉ trích là cô.
Nhưng người duy nhất gọi hỏi thăm cô… lại không phải Chu Đình Mặc.
—
Sáng hôm sau.
Tin tức về vụ rò rỉ tài liệu càng lúc càng nghiêm trọng.
Thậm chí có người bắt đầu nghi ngờ: Hứa thị cố ý tiếp cận Chu thị thông qua liên hôn.
Trong phòng họp Hứa gia, sắc mặt Hứa Gia Thành cực kỳ khó coi.
“Con xem chuyện mình làm đi!”
Ông đập mạnh tài liệu xuống bàn.
“Bây giờ toàn bộ cổ đông đều đang nghi ngờ Hứa thị!”
Mộ An ngồi đối diện, sắc mặt nhợt nhạt vì sốt nhưng vẫn bình tĩnh đến lạ.
“Con không làm.”
“Quan trọng sao?”
Hứa Gia Thành lạnh lùng nhìn cô: “Thứ người ta nhìn là kết quả.”
“…”
“Hay con nghĩ Chu Đình Mặc sẽ đứng ra bảo vệ con?”
Một câu nói khiến cả căn phòng yên tĩnh.
Mộ An cụp mắt.
Không ai biết đầu ngón tay cô đang siết chặt đến trắng bệch.
Bởi vì ngay cả cô…
cũng không còn dám hy vọng điều đó nữa.
—
Buổi chiều.
Chu thị tổ chức họp báo.
Tin tức lập tức leo top tìm kiếm.
Ai cũng nghĩ Chu Đình Mặc sẽ nhân cơ hội phủi sạch liên quan với Hứa thị.
Ngay cả Mộ An cũng nghĩ vậy.
Cô ngồi trong văn phòng, mở livestream buổi họp báo.
Màn hình hiện lên gương mặt lạnh lùng quen thuộc của Chu Đình Mặc.
Ánh đèn flash liên tục chớp sáng.
“Chu tổng, xin hỏi vụ rò rỉ tài liệu có liên quan tới Hứa tiểu thư không?”
“Có tin đồn hai nhà sắp huỷ liên hôn, điều này có đúng không?”
“Ngài có nghi ngờ Hứa thị cố ý lấy thông tin thương mại?”
Không khí căng thẳng đến cực điểm.
Chu Đình Mặc ngồi trước micro, ánh mắt lạnh nhạt.
Sau vài giây im lặng, anh chậm rãi mở miệng:
“Chu thị sẽ xử lý nội bộ.”
“Toàn bộ tin đồn chưa xác thực liên quan tới Hứa thị, tôi hy vọng truyền thông dừng suy đoán.”
Mộ An khựng lại.
Ngay cả đám phóng viên cũng sửng sốt.
“Vậy ý ngài là…”
Chu Đình Mặc nâng mắt: “Tôi chưa từng nói người làm là Hứa Mộ An.”
Trái tim Mộ An bỗng run lên rất nhẹ.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày…
anh đứng ra nói một câu cho cô.
Nhưng rất nhanh, ký giả khác lập tức hỏi:
“Vậy vì sao hôm đó ngài lại chất vấn Hứa tiểu thư?”
Ánh mắt Chu Đình Mặc thoáng trầm xuống.
Mấy giây sau, anh lạnh nhạt đáp:
“Đó là chuyện riêng.”
Mộ An nhìn màn hình rất lâu.
Cuối cùng chỉ bật cười nhạt.
Có đôi khi…
một chút dịu dàng đến quá muộn còn đau hơn cả lạnh nhạt.
—
Tối hôm đó.
Mộ An vừa bước ra khỏi công ty đã nhìn thấy chiếc Bentley quen thuộc.
Chu Đình Mặc đứng cạnh xe.
Ánh đèn đường phủ lên gương mặt anh cảm giác lạnh lẽo xa cách.
“Lên xe.”
Giọng anh vẫn như cũ.
Mộ An đứng yên. “Có việc gì?”
“Ăn tối.”
Cô hơi ngẩn người.
Đã rất lâu rồi… Chu Đình Mặc không chủ động tìm cô.
Nhưng ngay giây tiếp theo, điện thoại anh vang lên.
Tên hiển thị: “Hạ Vũ Đồng.”
Mộ An nhìn thấy rất rõ.
Chu Đình Mặc khẽ cau mày rồi bắt máy.
“Đình Mặc…”
Giọng Hạ Vũ Đồng run nhẹ: “Em đang ở bệnh viện…”
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
“Sao vậy?”
“Em không sao… chỉ là hơi chóng mặt…”
Chu Đình Mặc mở cửa xe ngay lập tức.
“Mộ An, hôm khác nói.”
Nói xong, anh xoay người rời đi.
Không hề do dự.
Chiếc Bentley nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Mộ An đứng dưới ánh đèn rất lâu.
Gió đêm lạnh buốt.
Cuối cùng cô cúi đầu bật cười.
Hoá ra…
dù chỉ một lần được chọn, cũng là điều xa xỉ với cô như vậy.