Hứa Mộ An vẫn đi cửa chính.
Khoảnh khắc cô bước ra khỏi tập đoàn Hứa thị, vô số đèn flash lập tức chĩa thẳng vào mặt cô.
“Cô Hứa, xin hỏi cô có thật sự đánh cắp tài liệu của Chu thị không?”
“Nghe nói hai nhà sắp liên hôn nhưng Chu tổng vẫn chọn tin người khác, có phải quan hệ hai người đã rạn nứt?”
“Có tin đồn cô nhiều lần gây khó dễ cho cô Hạ, cô muốn nói gì?”
Âm thanh hỗn loạn vang lên khắp nơi.
Bảo vệ cố gắng chắn người.
Mộ An đứng giữa đám đông, sắc mặt lạnh nhạt đến đáng sợ.
Giống như người bị ép vào góc tường không phải cô.
“Tránh ra!”
Không biết ai đẩy mạnh một cái.
Một nữ phóng viên ngã về phía trước.
Máy quay đập thẳng vào trán Mộ An.
“Cốp!”
Tiếng va chạm khiến mọi người sững lại.
Máu lập tức chảy xuống thái dương cô.
Nhưng Hứa Mộ An thậm chí còn không nhíu mày.
Cô chỉ đưa tay lau đi vệt máu, ánh mắt lạnh đến mức khiến cả đám người im bặt.
“Quay đủ chưa?”
Một câu nói.
Khiến không khí đông cứng.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng phanh gấp.
Chiếc Bentley màu đen dừng ngay trước cổng công ty.
Chu Đình Mặc bước xuống xe.
Sắc mặt anh lạnh đến đáng sợ.
“Các người đang làm gì?”
Đám phóng viên lập tức lùi lại.
Mộ An nhìn người đàn ông đang đi về phía mình.
Trong khoảnh khắc ấy…
cô đã tưởng anh đến vì mình.
Nhưng giây tiếp theo, Chu Đình Mặc đã cau mày kéo cổ tay cô.
“Em điên rồi sao?”
“…”
“Đã bảo đừng đi cửa chính.”
Máu từ trán chảy xuống cằm.
Mộ An nhìn anh vài giây rồi bật cười.
“Anh chạy tới chỉ để nói cái này?”
Chu Đình Mặc khựng lại.
Anh nhìn vết thương trên mặt cô, đáy mắt thoáng hiện cảm xúc rất nhạt.
Nhưng cuối cùng vẫn chỉ lạnh giọng: “Lên xe.”
“Không cần.”
“Mộ An.”
“Chu Đình Mặc.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt bình tĩnh đến mức khiến người ta khó chịu.
“Anh có từng nghĩ…”
“Em cũng sẽ đau không?”
Trái tim anh bỗng trầm xuống một nhịp.
Nhưng rất nhanh, Hạ Vũ Đồng từ trong xe bước xuống.
“Trời ơi!”
Cô ta hoảng hốt chạy tới: “Chị Mộ An, chị bị thương rồi…”
Hạ Vũ Đồng định đưa tay chạm vào cô.
Nhưng Mộ An lại lùi về sau nửa bước.
Động tác rất nhẹ.
Nhưng khiến nụ cười của Hạ Vũ Đồng cứng lại.
“Đừng chạm vào tôi.”
Giọng cô lạnh đến mức xa lạ.
Hạ Vũ Đồng đỏ mắt ngay lập tức.
“Em chỉ lo cho chị thôi…”
Chu Đình Mặc cau mày: “Đủ rồi.”
Một câu nói quen thuộc.
Lại là bảo vệ Hạ Vũ Đồng.
Mộ An bỗng cảm thấy vô cùng buồn cười.
Cô nhìn người đàn ông trước mặt thật lâu.
Sau đó chậm rãi hỏi:
“Nếu hôm nay người bị thương là cô ấy…”
“Anh có còn bình tĩnh như vậy không?”
Chu Đình Mặc không trả lời.
Nhưng sự im lặng của anh…
đã là đáp án rồi.
Mộ An gật đầu rất khẽ.
Ánh mắt cuối cùng nhìn anh… giống như thứ gì đó đang dần nguội lạnh.
“Hiểu rồi.”
Cô xoay người bước vào màn mưa.
Lần này, Chu Đình Mặc vô thức muốn giữ cô lại.
Nhưng ngay khoảnh khắc đưa tay ra—
anh lại nhìn thấy Hạ Vũ Đồng đang đỏ mắt phía sau.
Cuối cùng… bàn tay ấy vẫn dừng giữa không trung.
Còn Hứa Mộ An…
không quay đầu lại lần nào.