Tin tức nội bộ của Chu thị bị rò rỉ nhanh chóng lan khắp giới thương mại.
Chỉ trong một buổi chiều, gần như ai cũng biết: Hứa Mộ An xuất hiện tại phòng họp ngay trước lúc tài liệu mật bị lộ.
Dù chưa có bằng chứng.
Nhưng ánh mắt người khác nhìn cô đã thay đổi.
—
Tầng cao nhất của Hứa thị.
Mộ An đứng trước cửa kính sát đất, nhìn màn mưa xám xịt bên ngoài.
Điện thoại liên tục rung lên.
Tin nhắn. Cuộc gọi. Tin tức truyền thông.
Nhưng cô không mở cái nào.
“Tiểu thư.”
Thư ký bước vào với vẻ mặt khó xử.
“Có người đăng bài ẩn danh.”
Mộ An không quay đầu. “Nói gì?”
“…Họ nói cô cố ý lấy thông tin của Chu thị vì dự án phía Nam.”
Không khí yên lặng vài giây.
Sau đó Mộ An bật cười rất khẽ.
“Cũng nhanh thật.”
Giọng cô bình tĩnh đến mức khiến người khác khó chịu.
Thư ký do dự: “Có cần xử lý không?”
“Không cần.”
“Nhưng—”
“Người muốn tin thì vẫn sẽ tin thôi.”
Giống như Chu Đình Mặc.
Từ đầu đến cuối… anh chưa từng đứng về phía cô.
—
Buổi tối.
Biệt thự Chu gia.
Chu Đình Mặc vừa bước vào phòng khách đã thấy Hạ Vũ Đồng ngồi trên sofa.
Đôi mắt cô đỏ hoe.
“Đình Mặc…”
Anh khẽ cau mày. “Em sao vậy?”
Hạ Vũ Đồng cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Hôm nay mọi người đều nói chị Mộ An làm lộ tài liệu…”
“…”
“Em thấy rất áy náy.”
Chu Đình Mặc im lặng tháo đồng hồ.
“Không liên quan tới em.”
“Nhưng nếu lúc đó em không bất cẩn—”
“Vũ Đồng.”
Anh ngắt lời cô.
“Em không cần tự trách.”
Giọng nói trầm thấp hiếm khi dịu dàng như vậy.
Hạ Vũ Đồng ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh thật sự tin chị ấy sẽ làm chuyện đó sao?”
Động tác của Chu Đình Mặc khựng lại rất nhẹ.
Anh nhớ tới ánh mắt của Hứa Mộ An lúc ở phòng họp.
Bình tĩnh.
Yên lặng.
Không giải thích nữa.
Không hiểu vì sao… đáy lòng anh bỗng xuất hiện cảm giác khó chịu.
Nhưng rất nhanh, anh lại nhớ tới những lần cô nhằm vào Hạ Vũ Đồng trước đây.
Cuối cùng chỉ lạnh nhạt đáp: “Cô ấy không vô tội như em nghĩ.”
Hạ Vũ Đồng cụp mắt che đi ý cười nơi đáy mắt.
“Dù sao… em vẫn không muốn chị ấy bị hiểu lầm.”
Chu Đình Mặc không nói gì nữa.
—
Mười giờ tối.
Mộ An vẫn còn ở công ty.
Căn phòng làm việc tối om chỉ còn ánh sáng từ màn hình laptop.
Cô đang xem lại camera phòng họp.
Từng khung hình chạy chậm qua mắt.
Cho đến khi—
Mộ An dừng video.
Ánh mắt lạnh đi.
Trong hình, trước lúc Hạ Vũ Đồng bước vào phòng họp…
có người đã động vào tập tài liệu.
Mà người đó…
là thư ký của Chu Đình Mặc.
Ngón tay cô khẽ siết chặt con chuột.
Đúng lúc ấy, điện thoại vang lên.
Là Chu Đình Mặc.
Mộ An nhìn tên anh thật lâu mới bắt máy.
“Có việc?”
Đầu dây bên kia yên lặng vài giây.
“Em đang ở đâu?”
“Công ty.”
“Ra ngoài đi.”
“…?”
“Báo chí đang đứng dưới sảnh.”
Mộ An hơi khựng lại.
Chu Đình Mặc day nhẹ mi tâm: “Đừng đi cửa chính.”
Giọng anh vẫn lạnh như cũ.
Nhưng lần này… lại khiến cô cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
“Anh đang quan tâm em sao?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Mộ An cười nhạt.
“Không cần đâu.”
“Em quen rồi.”
Nói xong, cô cúp máy.
Ngoài cửa kính, mưa càng lúc càng lớn.
Có đôi khi…
người ta đau lòng không phải vì bị tổn thương.
Mà vì dù đã tổn thương đến vậy…
vẫn còn mong chờ đối phương tin mình.