Sáng hôm sau.
Tập đoàn Chu thị.
Cuộc họp cấp cao vừa kết thúc, cả phòng họp vẫn còn căng thẳng.
Chu Đình Mặc ngồi ở vị trí chủ tọa, ngón tay lạnh nhạt lật tài liệu.
“Dự án phía Nam tạm dừng.”
Một câu nói khiến toàn bộ cổ đông biến sắc.
“Chu tổng, nhưng phía Hứa thị đã đầu tư—”
“Tôi nói tạm dừng.”
Không ai dám lên tiếng nữa.
Thư ký đứng bên cạnh cúi đầu: “Cô Hứa đang đợi ngài bên ngoài.”
Động tác của Chu Đình Mặc dừng lại vài giây.
“Cho cô ấy vào.”
Cửa phòng mở ra.
Hứa Mộ An bước vào trong bộ vest trắng đơn giản, khí chất lạnh nhạt đến mức cả phòng họp vô thức yên lặng.
Một vài người nhìn nhau đầy phức tạp.
Ai cũng biết:
- Hứa thị và Chu thị sắp liên hôn.
- Hứa Mộ An thích Chu Đình Mặc nhiều năm.
- Nhưng Chu Đình Mặc lại luôn thiên vị Hạ Vũ Đồng.
Mộ An đặt tài liệu lên bàn.
“Chu tổng, dự án phía Nam không thể dừng.”
“Lý do?”
“Chu thị sẽ thiệt hại hơn ba trăm triệu.”
Chu Đình Mặc ngẩng đầu nhìn cô.
“Em đang dạy tôi làm việc?”
Ánh mắt xung quanh lập tức thay đổi.
Ai cũng biết Hứa Mộ An mạnh mẽ.
Nhưng không ai thích một người phụ nữ quá mạnh.
Mộ An im lặng vài giây.
“Em chỉ đang nhắc anh đừng để cảm xúc ảnh hưởng quyết định.”
Không khí lập tức lạnh xuống.
Ai cũng hiểu cô đang ám chỉ Hạ Vũ Đồng.
Quả nhiên, sắc mặt Chu Đình Mặc trở nên khó coi.
“Tôi quyết định thế nào không cần em xen vào.”
“Được.”
Mộ An gật đầu rất nhẹ.
Không cãi nữa.
Chính khoảnh khắc ấy lại khiến Chu Đình Mặc vô thức cau mày.
Bởi vì bình thường…
cô sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy.
“Mộ An!”
Một giọng nói vang lên từ ngoài cửa.
Hạ Vũ Đồng ôm tài liệu chạy vào.
Có lẽ vì quá gấp, cô ta vô tình va phải Mộ An.
Tập hồ sơ trong tay rơi xuống sàn.
Bên trong là bản kế hoạch mật của Chu thị.
Không khí lập tức đông cứng.
Sắc mặt thư ký tái đi: “Đây là tài liệu chưa công bố…”
Hạ Vũ Đồng hoảng hốt: “Xin lỗi… em không cố ý…”
Cô ta cúi xuống nhặt giấy, nhưng càng luống cuống càng làm mọi thứ rối tung.
Một vài cổ đông bắt đầu nhìn Hứa Mộ An đầy nghi ngờ.
Bởi vì cô đứng gần nhất.
“Là cô cố tình đúng không?”
Không biết ai nói một câu.
Mộ An khựng lại.
Cô còn chưa lên tiếng, Hạ Vũ Đồng đã vội vàng lắc đầu.
“Không phải đâu… chị Mộ An chắc chắn không làm vậy…”
Giọng điệu muốn giải thích.
Nhưng càng khiến người khác nghĩ cô đang bao che.
Chu Đình Mặc lạnh lùng nhìn Mộ An.
“Em nên giải thích đi.”
Mộ An cảm thấy buồn cười.
“Anh cũng nghĩ là em?”
“Em xuất hiện đúng lúc, tài liệu lập tức bị lộ.”
“…”
“Trùng hợp quá rồi.”
Mộ An nhìn anh.
Rất lâu.
Rồi khẽ hỏi:
“Nếu em nói không phải em, anh tin không?”
Cả phòng họp yên tĩnh đến đáng sợ.
Chu Đình Mặc không trả lời ngay.
Chỉ vài giây im lặng ấy thôi…
đã đủ cho cô câu trả lời rồi.
Mộ An bật cười.
Nụ cười nhạt đến mức khiến người khác thấy nghẹn.
“Hiểu rồi.”
Cô cúi xuống nhặt chiếc bút bị rơi dưới đất.
Sau đó đứng thẳng dậy, nhìn Chu Đình Mặc.
Ánh mắt cô bình tĩnh đến lạ.
“Chu Đình Mặc.”
“Anh chưa từng tin em.”
——
Không khí trong phòng họp yên lặng đến mức ngột ngạt.
Các cổ đông nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.
Bởi vì ai cũng biết…
Hứa Mộ An thật sự tức giận rồi.
Nhưng điều khiến người ta bất ngờ hơn là: cô không hề nổi nóng.
Không đập bàn. Không chất vấn. Cũng không giải thích thêm.
Chỉ bình tĩnh đến đáng sợ.
Chu Đình Mặc nhìn cô.
Trong khoảnh khắc ấy, anh bỗng cảm thấy rất lạ.
Giống như có thứ gì đó… đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát.
“Mộ An.”
Anh vô thức gọi tên cô.
Nhưng Hứa Mộ An chỉ cúi xuống thu lại tập tài liệu trên bàn.
“Chu tổng yên tâm.”
“Dự án phía Nam, Hứa thị sẽ rút vốn.”
Sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.
“Cô Hứa!”
“Nếu rút lúc này sẽ tổn thất rất lớn—”
Mộ An lạnh nhạt ngắt lời: “Không sao.”
Ánh mắt cô dừng trên người Chu Đình Mặc vài giây.
“Dù sao…”
“Người anh nghi ngờ cũng là tôi.”
Một câu nói nhẹ bẫng.
Lại khiến lòng người nặng trĩu.
Hạ Vũ Đồng đứng bên cạnh siết chặt đầu ngón tay.
Cô ta không ngờ Hứa Mộ An sẽ bình tĩnh như vậy.
Bởi vì bình thường chỉ cần liên quan đến Chu Đình Mặc…
cô luôn là người mất kiểm soát trước.
“Mộ An.”
Chu Đình Mặc cau mày: “Đừng đem chuyện cá nhân vào công việc.”
Nghe vậy, Mộ An bỗng bật cười.
“Chuyện cá nhân?”
Cô nhìn anh.
Trong mắt không còn cảm xúc như trước nữa.
“Chu Đình Mặc.”
“Người đem cảm xúc vào công việc… hình như chưa bao giờ là em.”
Ánh mắt anh trầm xuống.
Ngay lúc ấy, điện thoại của Hạ Vũ Đồng bất ngờ reo lên.
Cô ta nhìn màn hình, sắc mặt lập tức tái đi.
“Đình Mặc…”
“Em…”
Giọng cô run nhẹ: “Có người đang đăng bài nói chị Mộ An vì ghen ghét em nên mới đánh cắp tài liệu…”
Mọi người lập tức xôn xao.
Hạ Vũ Đồng cắn môi: “Xin lỗi… chắc tại em nên chị ấy mới bị hiểu lầm…”
Quả nhiên.
Vừa dứt lời, ánh mắt cả phòng nhìn Mộ An càng trở nên phức tạp.
Giống như đã mặc định: mọi chuyện đều liên quan đến cô.
Mộ An im lặng vài giây.
Sau đó chậm rãi bước đến trước mặt Hạ Vũ Đồng.
Không khí lập tức căng cứng.
Ai cũng tưởng cô sẽ nổi giận.
Nhưng không.
Mộ An chỉ cúi mắt nhìn điện thoại trong tay cô ta.
Rồi nhẹ giọng:
“Hạ Vũ Đồng.”
“Cô biết không?”
“Điều khiến tôi ghét cô nhất…”
Cô dừng lại vài giây.
Khoé môi cong lên nhàn nhạt.
“Là cô luôn tỏ ra vô tội.”
Sắc mặt Hạ Vũ Đồng trắng bệch.
Chu Đình Mặc lập tức kéo cô ta ra sau lưng mình.
Động tác theo bản năng.
Giống như bảo vệ người quan trọng nhất.
Mộ An nhìn cảnh đó rất lâu.
Rồi khẽ gật đầu.
Cuối cùng cô cũng hiểu…
trên thế giới này có những vị trí, dù cô cố gắng thế nào cũng không thể thay thế được.