Trời đổ mưa rất lớn.
Tầng 27 của khách sạn Thịnh Vân sáng rực ánh đèn, tiếng nhạc violin hoà cùng tiếng cụng ly của giới thượng lưu thành phố Hải Châu.
Hứa Mộ An đứng trước gương chỉnh lại đôi khuyên tai bạc.
Chiếc váy đen ôm lấy thân hình mảnh mai, tóc dài buộc thấp, môi đỏ lạnh nhạt.
Đẹp đến mức khiến người khác không dám lại gần.
“Cô Hứa, Tổng giám đốc Chu đã tới rồi.”
Người phục vụ khẽ cúi đầu.
Mộ An không đáp, chỉ đưa mắt nhìn xuống sảnh lớn qua lớp kính.
Chu Đình Mặc bước vào giữa ánh đèn.
Người đàn ông cao lớn mặc âu phục đen, gương mặt lạnh lùng khiến cả sảnh tiệc vô thức yên tĩnh vài giây.
Bên cạnh anh là Hạ Vũ Đồng.
Cô gái mặc váy trắng, tóc dài buông nhẹ, đứng cạnh Chu Đình Mặc giống như ánh trăng dịu dàng bên cạnh màn đêm lạnh lẽo.
Hai người nhìn vô cùng xứng đôi.
Mộ An cụp mắt.
Ngay khoảnh khắc ấy, cô nghe thấy phía sau có tiếng cười khe khẽ.
“Cô ta vẫn chưa từ bỏ Chu tổng à?”
“Ai mà biết được. Nghe nói đeo bám suốt ba năm.”
“Nhưng tính cách cô ta đáng sợ thật.”
“Vũ Đồng hiền như vậy mà ngày nào cũng bị cô ta gây khó dễ.”
Mộ An lặng lẽ siết chặt ly rượu.
Những lời như thế cô đã nghe quá nhiều.
Từ lúc Hạ Vũ Đồng xuất hiện bên cạnh Chu Đình Mặc, cô gần như trở thành “ác nữ” trong miệng tất cả mọi người.
Kiêu ngạo.
Độc đoán.
Hay bắt nạt người khác.
Ngay cả Chu Đình Mặc cũng nghĩ vậy.
“Mộ An.”
Giọng nam trầm thấp vang lên phía sau.
Cô quay đầu.
Chu Đình Mặc đang đứng trước mặt cô.
Mùi thuốc lá nhàn nhạt quen thuộc khiến đầu ngón tay cô hơi cứng lại.
“Có chuyện gì?”
Người đàn ông nhìn cô vài giây rồi lạnh nhạt mở miệng:
“Đừng gây sự với Vũ Đồng trong buổi tiệc hôm nay.”
Không hỏi han.
Không chào hỏi.
Câu đầu tiên luôn là cảnh cáo.
Mộ An bật cười khẽ.
“Trong mắt anh, em đáng sợ đến vậy sao?”
Chu Đình Mặc cau mày.
“Em biết tính mình thế nào.”
“…”
“Vũ Đồng không giống em.”
Một câu nói.
Đâm thẳng vào tim cô.
Mộ An ngẩng đầu nhìn anh rất lâu.
Sau đó bật cười.
“Đúng vậy.”
“Cô ấy biết khóc.”
“Còn em thì không.”
Ánh mắt Chu Đình Mặc khẽ động, nhưng rất nhanh lại trở nên lạnh lùng.
“Đừng nói kiểu đó.”
Mộ An nhìn người đàn ông trước mặt.
Người cô yêu suốt bảy năm.
Người cô từng nghĩ sẽ đứng về phía mình dù cả thế giới quay lưng.
Nhưng thực tế…
anh chưa từng tin cô.
Dù chỉ một lần.
“Chu tổng!”
Một giọng nữ mềm mại vang lên.
Hạ Vũ Đồng chạy tới, có lẽ vì vội nên gót giày bất cẩn trượt khỏi bậc thềm.
Cả người ngã về phía trước.
Ly champagne trong tay cô ta đổ thẳng lên váy Mộ An.
“Xin lỗi… em xin lỗi chị Mộ An…”
Hạ Vũ Đồng hoảng hốt cúi đầu lau giúp cô.
Nhưng động tác luống cuống lại khiến chiếc váy càng bẩn hơn.
Xung quanh bắt đầu có người nhìn sang.
Mộ An còn chưa kịp nói gì, Hạ Vũ Đồng đã đỏ mắt.
“Em thật sự không cố ý…”
Chu Đình Mặc lập tức kéo Hạ Vũ Đồng ra sau lưng mình.
Anh nhìn vệt rượu trên váy Mộ An rồi lạnh giọng:
“Đủ chưa?”
Không khí xung quanh lập tức yên lặng.
Mộ An ngẩng đầu.
“Anh nghĩ em làm gì cô ta?”
“Em chưa làm, nhưng em luôn khiến người khác sợ em.”
Câu nói ấy khiến trái tim cô đau đến mức bật cười.
Hứa Mộ An nhìn Chu Đình Mặc thật lâu.
Sau đó khẽ gật đầu.
“Đúng.”
“Em luôn là người xấu.”
Nói xong, cô xoay người rời khỏi đại sảnh.
Không ai nhìn thấy khoảnh khắc quay lưng ấy…
đầu ngón tay cô run lên rất nhẹ.
—
Bên ngoài khách sạn, mưa vẫn rơi.
Mộ An đứng dưới mái hiên rất lâu mới mở điện thoại.
Trên màn hình là tin nhắn cũ của Chu Đình Mặc từ nhiều năm trước.
“Sau này có anh ở đây, không ai bắt nạt em nữa.”
Cô nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Rồi chậm rãi tắt màn hình.
Có những lời hứa…
người nhớ mãi chỉ có một người.