Buổi quay quảng bá cho giải giao lưu quốc tế được tổ chức vào cuối tuần.
Ngay từ sáng sớm, sảnh lớn của học viện đã chật kín người. Nhân viên hậu trường đi qua đi lại liên tục, ánh đèn máy quay bật sáng khắp nơi, tiếng đạo diễn chỉnh đội hình vang lên không ngừng.
Lục Chi Hạ ngồi trước bàn trang điểm để chuyên viên chỉnh lại tóc.
Cô vốn không thích mấy hoạt động kiểu này.
So với đứng trước máy quay, cô thích ở phòng tập hơn.
“Chi Hạ, em nghiêng đầu một chút.”
Chuyên viên cười nói: “Da em đẹp thật đó.”
Chi Hạ còn chưa kịp đáp thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng xôn xao rất nhỏ.
“Trầm Uyên tới rồi.”
Cô vô thức quay đầu nhìn ra ngoài.
Tạ Trầm Uyên vừa bước vào sảnh.
Cậu mặc áo sơ mi đen đơn giản của đội tuyển, tóc chưa tạo kiểu cầu kỳ nhưng vẫn cực kỳ nổi bật giữa đám đông.
Có vài nữ sinh ở khu hậu trường vô thức nhìn theo.
Thậm chí một nhân viên nữ còn nhỏ giọng: “Đẹp trai quá…”
Chi Hạ bật cười rất khẽ.
Chuyện này cô đã quen từ lâu rồi.
Từ hồi mười ba tuổi, đi thi đấu cùng Tạ Trầm Uyên đã luôn là như vậy.
Chỉ cần cậu xuất hiện, ánh mắt người khác gần như sẽ tự động dừng lại.
—
“Cổ chân còn đau không?”
Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh.
Chi Hạ ngẩng đầu.
Không biết Tạ Trầm Uyên đã đứng cạnh cô từ lúc nào.
Cậu cúi mắt nhìn xuống đôi chân cô: “Hôm qua thấy cậu xuống cầu thang còn khập khiễng.”
Chi Hạ hơi ngẩn ra.
Ngay cả chuyện đó mà cậu cũng để ý.
“Đỡ rồi.”
Tạ Trầm Uyên gật đầu.
Rồi rất tự nhiên đặt cốc nước ấm lên bàn trước mặt cô.
“Đừng uống nước đá.”
Nói xong, cậu đã bị đạo diễn gọi sang bên kia thử ánh sáng.
Từ đầu đến cuối, giọng điệu vẫn bình thản như thường ngày.
Nhưng chuyên viên trang điểm đứng cạnh lại bật cười: “Bạn nhảy của em đúng là chăm em thật đó.”
Chi Hạ khựng vài giây.
Rồi theo phản xạ cười phủ nhận: “Cậu ấy đối xử với ai cũng tốt mà chị.”
—
Nửa tiếng sau, buổi quay chính thức bắt đầu.
Đạo diễn yêu cầu đội tuyển đứng theo đội hình quảng bá.
Lục Chi Hạ vừa định đứng cạnh Tạ Trầm Uyên theo thói quen thì nhân viên phía trước bỗng nói:
“Yên Ninh đứng đây đi.”
Thẩm Yên Ninh được xếp vào vị trí bên phải của Trầm Uyên.
Chi Hạ khựng lại rất nhẹ.
Chỉ một giây thôi.
Rồi vẫn bình tĩnh lùi sang vị trí bên cạnh khác.
Không ai thấy có gì bất thường.
Ngoại trừ chính cô.
—
Ánh đèn bật sáng.
Trong lúc chỉnh góc quay, đạo diễn nhìn màn hình monitor rồi cười:
“Khung hình này đẹp đó.”
“Trầm Uyên với Yên Ninh đứng cạnh nhau rất hợp máy quay.”
Một giáo viên bên cạnh cũng thuận miệng phụ họa: “Ừ, khí chất rất giống cặp thi đấu quốc tế.”
Câu nói ấy rất nhẹ.
Nhẹ đến mức người nói có lẽ cũng không để trong lòng.
Nhưng đầu ngón tay Chi Hạ lại vô thức siết chặt mép váy.
—
Điều buồn nhất không phải là: Yên Ninh xuất hiện.
Mà là:
Lục Chi Hạ chợt nhận ra…
vị trí cạnh Tạ Trầm Uyên, hình như thật sự không phải chỉ mình cô mới đứng được.
———
Xong việc,
Mấy người trong đội rủ nhau đi ăn.
“Lẩu nhé?”
“Đi đi, hôm nay mệt chết mất.”
“Trầm Uyên, đi không?”
Tạ Trầm Uyên đang cúi đầu xem điện thoại, nghe hỏi thì gật nhẹ.
“Ừ.”
Mọi người lập tức ồn ào hơn.
Ai cũng quen với chuyện chỉ cần Lục Chi Hạ đi, Tạ Trầm Uyên gần như sẽ không từ chối.
Mà ngược lại cũng vậy.
—
Quán ăn nằm cách học viện không xa.
Lúc mọi người kéo ghế ngồi xuống, Chi Hạ vô thức định ngồi vào vị trí cạnh Tạ Trầm Uyên như thói quen nhiều năm qua.
Nhưng động tác vừa khựng lại giữa chừng.
Cô nhìn thấy Thẩm Yên Ninh đang đứng phía sau, dường như không biết nên ngồi đâu.
Im lặng hai giây.
Chi Hạ mỉm cười rất tự nhiên.
“Yên Ninh ngồi đây đi.”
Cô chủ động dịch sang phía đối diện.
Mọi người đều không để ý điều gì khác thường.
Chỉ có Tạ Trầm Uyên vừa kéo ghế ra thì hơi khựng lại.
Ánh mắt cậu dừng trên chỗ ngồi trống cạnh mình một giây.
Rồi nhìn sang Chi Hạ phía đối diện.
Nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Chỉ lặng lẽ ngồi xuống.
—
Bữa ăn rất náo nhiệt.
Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện về giải đấu cuối năm.
Yên Ninh khá hòa đồng, nói chuyện cũng dễ chịu nên nhanh chóng hòa nhập với cả đội.
Chi Hạ ngồi đối diện, thỉnh thoảng sẽ cười theo câu chuyện của mọi người.
Chỉ là không còn vô thức quay sang nói chuyện với Tạ Trầm Uyên như trước nữa.
Cô đang cố giữ khoảng cách.
Dù chính cô cũng không biết khoảng cách ấy nên bắt đầu từ đâu.
—
Một lúc sau, phục vụ mang món mới lên.
Trong đó có đĩa thịt bò cay mà Chi Hạ thích nhất.
Tạ Trầm Uyên gần như theo phản xạ đưa đũa sang.
Nhưng ngay khoảnh khắc sắp gắp vào bát cô, động tác của cậu bỗng khựng lại.
Chi Hạ đang nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh.
Khoảng cách giữa hai người hôm nay xa hơn bình thường một chút.
Tạ Trầm Uyên nhìn cô vài giây.
Rồi lặng lẽ đặt miếng thịt vào bát mình.
Không ai chú ý đến động tác nhỏ ấy.
Ngoại trừ Thẩm Yên Ninh.
Cô gái ngồi cạnh cậu hơi cụp mắt xuống, đầu ngón tay vô thức siết nhẹ ly nước trong tay.
—
Tan cuộc ăn tối đã gần chín giờ.
Mọi người lần lượt tản về ký túc xá.
Chi Hạ đi phía sau cùng, cúi đầu nhắn tin với bạn học nên chậm hơn mọi người vài bước.
Đúng lúc ấy, một lon sữa đào lạnh bất ngờ áp nhẹ lên má cô.
Cô giật mình quay đầu.
Tạ Trầm Uyên đứng bên cạnh, rất tự nhiên rút tay về.
“Suýt đâm vào cột rồi.”
Chi Hạ ngẩn ra.
Cậu đưa lon sữa cho cô.
“Tiện tay mua.”
Vẫn là giọng điệu bình thản quen thuộc.
Giống như tất cả sự quan tâm ấy đều chỉ là chuyện rất bình thường.
Chi Hạ nhìn lon sữa đào trong tay.
Lồng ngực bỗng có cảm giác chua chát rất nhẹ.
Bởi cô chợt nhận ra…
điều khiến mình rung động nhất suốt những năm qua, có lẽ chưa từng là những lời mập mờ.
Mà là sự dịu dàng quá tự nhiên này của cậu.
Dịu dàng đến mức khiến người ta tưởng rằng: mình là người đặc biệt nhất.
—
“Lục Chi Hạ.”
Tạ Trầm Uyên bỗng lên tiếng.
“Ừ?”
Cậu nhìn cô vài giây.
“Dạo này cậu tránh tớ à?”
Chi Hạ sững lại.
Tim đập lệch một nhịp.
Nhưng rất nhanh, cô đã cúi đầu bật cười.
“Đâu có.”
“Có.”
Tạ Trầm Uyên đáp rất nhanh.
Nhanh đến mức chính cậu cũng hơi khựng lại.
Gió đêm lướt qua hành lang dài của học viện.
Chi Hạ ôm lon sữa trong tay, không dám ngẩng đầu nhìn cậu.
Rất lâu sau mới nhỏ giọng:
“Chắc do gần đây hơi mệt thôi.”
Tạ Trầm Uyên im lặng nhìn cô.
Dường như muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng vẫn chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Cậu không hiểu.
Chỉ là cảm thấy…
có gì đó đang lệch khỏi quỹ đạo quen thuộc giữa hai người.
Mà cậu lại không biết phải kéo nó trở về thế nào.