Mùa hè bước vào giai đoạn nóng nhất.
Điều hòa trong phòng tập mở rất thấp, nhưng mồ hôi vẫn thấm ướt sau lưng áo của từng người.
Tiếng nhạc Latin dồn dập vang vọng giữa những mặt gương lớn.
Lục Chi Hạ vừa hoàn thành xong một cú xoay thì chống tay lên đầu gối thở gấp. Mái tóc búi cao đã hơi bung ra, vài sợi tóc dính vào gò má đỏ ửng vì vận động mạnh.
“Ổn không?”
Một chai nước được đưa tới trước mặt.
Chi Hạ ngẩng đầu.
Tạ Trầm Uyên đứng trước mặt cô, áo tập đen ướt một mảng nơi cổ áo, hơi thở cũng chưa ổn định hẳn.
Cậu không đưa nước lạnh.
Vẫn là chai nước ấm quen thuộc.
Chi Hạ nhìn chai nước vài giây rồi mới nhận lấy.
“… Cảm ơn.”
Tạ Trầm Uyên hơi nhướng mày.
“Khách sáo gì thế?”
Cô khựng một chút.
Rồi cúi đầu mở nắp chai.
Thật ra chính cô cũng không biết dạo gần đây mình bị làm sao.
Rõ ràng mọi thứ vẫn giống trước đây.
Tạ Trầm Uyên vẫn như cũ.
Vẫn nhớ cô không uống lạnh sau tập.
Vẫn vô thức đưa khăn cho cô mỗi lần nghỉ giữa buổi.
Vẫn đứng chờ cô chỉnh xong dây giày mới đi.
Nhưng từ sau hôm nghe thấy cuộc nói chuyện ngoài phòng tập…
trong lòng cô luôn có cảm giác rất lạ.
Giống như đang đứng trên một cây cầu vốn rất vững.
Nhưng bỗng có ngày phát hiện:
hóa ra dưới chân đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt rất nhỏ.
“Chi Hạ.”
Giọng giáo viên vang lên từ phía trước.
“Lại đây một chút.”
Cô đặt chai nước xuống rồi đi tới.
Trong phòng tập hôm nay ngoài đội tuyển cũ còn có thêm vài học sinh trọng điểm mới được chọn vào lớp huấn luyện quốc tế.
Thẩm Yên Ninh cũng ở đó.
Cô gái đứng cạnh gương, dáng người rất đẹp, tóc buộc thấp gọn gàng, vừa nhìn đã có cảm giác rất “chuẩn sân khấu”.
Giáo viên mở nhạc rồi nói:
“Hôm nay thử đổi cặp tập một đoạn.”
“Mọi người làm quen với nhịp của nhiều người khác nhau một chút.”
Đó vốn là chuyện rất bình thường trong dancesport.
Không ai phản ứng gì.
“Trầm Uyên.”
Thầy nhìn sang phía cậu.
“Con thử ghép với Yên Ninh xem.”
Không khí im lặng khoảng một giây.
Rồi Tạ Trầm Uyên rất tự nhiên gật đầu:
“Vâng.”
Không do dự.
Cũng không hỏi thêm gì.
Chi Hạ đứng cạnh, đầu ngón tay đang chỉnh dây cổ tay hơi khựng lại.
Chỉ một thoáng thôi.
Rồi cô lại bình thản đứng thẳng người lên.
Thầy giáo quay sang cô:
“Chi Hạ, em ghép với Tống Dật nhé.”
“Dạ.”
Cô cười rất tự nhiên.
Không ai nhận ra điều gì khác thường.
Tiếng nhạc vang lên lần nữa.
Chi Hạ trước giờ luôn là người cực kỳ chuyên nghiệp.
Cho dù trong lòng đang nghĩ gì, chỉ cần bước lên sàn tập, cô vẫn sẽ lập tức tập trung.
Nhưng hôm nay—
khoảnh khắc cô vô thức nhìn sang phía đối diện…
vẫn hơi thất thần một chút.
Tạ Trầm Uyên đang tập cùng Thẩm Yên Ninh.
Phải công nhận rằng…
họ rất hợp.
Không phải kiểu mập mờ tình cảm.
Mà là hợp về chuyên môn.
Yên Ninh theo nhịp cực tốt.
Khung người đẹp, lực chân ổn định, khả năng bắt động tác nhanh đến đáng kinh ngạc.
Có vài động tác nâng người, gần như không cần chỉnh quá nhiều đã phối hợp được ngay.
Một giáo viên đứng phía sau thấp giọng:
“Đúng là rất sáng sân khấu.”
Người bên cạnh cũng gật đầu:
“Khung đôi này nếu đưa đi quốc tế sẽ rất hút máy quay.”
Chi Hạ nghe thấy.
Nhưng cô không quay đầu nữa.
Chỉ im lặng tập tiếp động tác của mình.
“Chi Hạ.”
Bạn nhảy tạm thời gọi cô.
“Em vào nhịp sớm nửa beat rồi.”
Cô khựng lại.
“… Xin lỗi.”
Lần đầu tiên sau rất lâu, cô phạm lỗi cơ bản như vậy.
Tống Dật cười:
“Hôm nay em mất tập trung ghê.”
Chi Hạ cũng cười theo.
“Chắc do nóng quá.”
Cô nói rất nhẹ.
Nhưng lòng bàn tay đã hơi lạnh đi.
Nghỉ giữa buổi.
Chi Hạ không ngồi cạnh Tạ Trầm Uyên như thường lệ nữa.
Cô đi lấy nước trước.
Lúc quay lại thì tiện tay ngồi xuống phía bên kia phòng tập nói chuyện với mấy chị khóa trên.
Thật ra cô không cố tránh cậu.
Chỉ là lần đầu tiên…
cô không muốn để bản thân nhìn sang phía đối diện quá nhiều.
“Chi Hạ.”
Một chị khóa trên chống cằm nhìn cô.
“Em thấy Yên Ninh thế nào?”
Chi Hạ uống một ngụm nước rồi cười:
“Rất giỏi ạ.”
“Ừ, đúng kiểu tuyển thủ quốc tế luôn.”
Một người khác chen vào:
“Nhưng em cũng đâu thua gì.”
“Chị thấy em với Trầm Uyên mới là kiểu ăn ý hiếm có.”
Chi Hạ hơi ngẩn ra.
“Ăn ý…”
“Đúng mà.” Chị kia cười. “Nhiều cặp kỹ thuật tốt nhưng không có cảm giác hiểu nhau. Hai đứa thì khác.”
“Kiểu nhìn một cái là biết đối phương muốn làm gì ấy.”
Chi Hạ cúi đầu nhìn chai nước trong tay.
Rất khẽ cong môi.
Đúng vậy.
Thứ cô tự tin chưa bao giờ là việc mình giỏi hơn ai.
Mà là—
không ai hiểu Tạ Trầm Uyên hơn cô.
Không ai bắt được nhịp của cậu nhanh như cô.
Nhiều năm như vậy.
Họ sớm đã trở thành một phần trong tiết tấu của đối phương rồi.
Nghĩ đến đó, cảm giác nghèn nghẹn trong lòng cô cuối cùng cũng dịu xuống một chút.
Buổi tập kết thúc lúc gần tối.
Mọi người lần lượt rời khỏi phòng.
Chi Hạ cúi người tháo băng cổ chân thì nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc dừng lại trước mặt mình.
Một túi nhỏ được đặt xuống bên cạnh.
Cô ngẩng đầu.
Tạ Trầm Uyên đứng đó.
“Thuốc dán.”
“… Hửm?”
“Lúc nãy cậu lại đau chân trái.”
Chi Hạ khựng lại.
Cô thậm chí còn chưa nói gì.
Tạ Trầm Uyên đã cúi xuống nhìn cổ chân cô một cái, giọng rất bình thản:
“Đừng tưởng đổi băng màu da là tớ không nhìn ra.”
Chi Hạ bật cười.
“Quan sát dữ vậy.”
“Tại cậu vụng thôi.”
Miệng thì nói lạnh nhạt như vậy.
Nhưng cậu vẫn cúi người, rất tự nhiên kéo ghế nhỏ qua trước mặt cô.
Ý bảo cô ngồi lên.
Giống như vô số lần trước đây.
Chi Hạ nhìn động tác ấy vài giây.
Trong lòng bỗng mềm xuống.
Tạ Trầm Uyên thật sự là người rất dễ khiến người khác rung động.
Không phải vì cậu nói lời hay.
Mà vì cậu luôn nhớ những điều nhỏ nhất.
Nhớ đến mức chính cậu còn không nhận ra nó đặc biệt tới đâu.
“À đúng rồi.”
Một học viên phía xa chợt lên tiếng.
“Hôm nay Trầm Uyên với Yên Ninh phối hợp đỉnh thật đó.”
“Đúng đúng, cảm giác quốc tế ghê luôn.”
“Visual cũng hợp nữa.”
Không khí im lặng mất một giây.
Chi Hạ vô thức cụp mắt xuống.
Nhưng ngay lúc đó—
Tạ Trầm Uyên lại rất nhạt đáp:
“Chỉ là bài tập thôi.”
Giọng cậu bình tĩnh đến mức chẳng nghe ra cảm xúc gì.
Nói xong còn quay sang Chi Hạ:
“Đứng lên thử xem còn đau không.”
Tựa như chủ đề kia hoàn toàn không đáng để cậu để tâm.
Chi Hạ hơi ngẩn ra.
Rồi đứng dậy theo phản xạ.
Cổ chân vẫn đau nhẹ.
Nhưng không nghiêm trọng.
“Không sao.”
“Ừ.”
Tạ Trầm Uyên cúi đầu thu dọn đồ của hai người như thường lệ.
Hoàn toàn không nhận ra—
khoảnh khắc vừa rồi,
trái tim cô đã lặng lẽ thở phào một hơi.
Buổi tối về nhà.
Chi Hạ tắm xong rồi ngồi xuống trước bàn học.
Ánh đèn vàng nhạt phủ xuống căn phòng yên tĩnh.
Cô mở ngăn tủ phía dưới.
Bên trong vẫn là đôi giày tập năm mười sáu tuổi kia.
Được giữ rất cẩn thận.
Chi Hạ nhìn nó một lúc lâu.
Rồi chậm rãi ôm đầu gối ngồi xuống thảm.
Thật ra cô chưa từng nghĩ mình kém hơn ai.
Cô biết mình cũng rất giỏi.
Nếu không, cô đã không thể đứng cạnh Tạ Trầm Uyên suốt nhiều năm như vậy.
Chỉ là—
càng thích một người,
ta càng dễ để tâm đến những chuyện liên quan tới họ.
Đặc biệt khi lần đầu tiên nhận ra:
hóa ra vị trí bên cạnh người ấy…
không phải chỉ mình mới có thể đứng được.
Điện thoại đúng lúc rung lên.
Là tin nhắn từ Tạ Trầm Uyên.
[ Mai tập sớm 30 phút. ]
[ Đừng thức khuya nữa. ]
Vẫn là kiểu nhắn tin rất Tạ Trầm Uyên.
Ngắn gọn.
Như đang nhắc lịch tập.
Nhưng câu cuối cùng lại vô thức mang theo cảm giác quan tâm rất quen thuộc.
Chi Hạ nhìn màn hình rất lâu.
Ngón tay dừng trên khung chat.
Lần đầu tiên sau nhiều năm—
cô không trả lời ngay lập tức.