Đó là một buổi chiều xuân, nhưng Minh không cảm nhận được.
Bên ngoài cửa sổ, nắng vàng như mật và không khí hẳn là rất trong trẻo. Đâu đó, tiếng chim lảnh lót vang lên, cố chấp tô vẽ một bức tranh yên bình. Nhưng tất cả những thứ đó không thể lọt qua được tấm kính cửa sổ cáu bẩn, cũng như không thể xuyên qua được bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt bên trong căn phòng trọ chật chội. Không khí ở đây nặng mùi mì tôm ăn dở và mùi vải vóc thiếu nắng.
Minh đang nằm thu mình trên giường. Cậu là một chàng trai có vóc dáng trung bình, gương mặt non nớt lấm tấm vài nốt mụn đỏ—hậu quả của việc thức khuya và ăn uống thất thường. Cả thế giới của cậu lúc này thu hẹp lại trong một khung chữ nhật sáu inch. Ánh mắt cậu dán chặt vào màn hình, bất động, gần như không chớp.

Chiếc điện thoại rung nhẹ.
Một tin nhắn mới bật ra trong nhóm chat cấp 3 cũ. Đó là nhóm chat duy nhất cậu còn duy trì liên lạc, hay nói đúng hơn, là nơi duy nhất cậu còn thỉnh thoảng "lặn" vào để xem người khác nói chuyện.
Nhưng dòng tin này lập tức khiến tim cậu hẫng một nhịp. Nó đến từ cô gái mà cậu đã thầm thương trộm nhớ suốt bao năm qua.
[Vy]: Mai có một fest cosplay lớn tổ chức ở trung tâm thương mại A đó. Mọi người muốn lập team đi chung không?
Minh nín thở đọc. Cậu đọc lại lần nữa.
Mười lăm phút trôi qua. Rồi hai mươi phút.
Khoảng thời gian im lặng kéo dài một cách nặng nề. Dòng "đã xem" lạnh lùng hiện lên dưới tin nhắn, nhưng không một ai hồi âm.
Minh cắn môi. Lòng cậu nóng như lửa đốt. Cậu muốn trả lời. Trời ơi, cậu muốn trả lời biết bao! Nhưng một sự tự ti cố hữu đã bám rễ quá sâu khiến ngón tay cậu cứng đờ.
Sao không ai trả lời hết? Mọi khi nhóm rôm rả lắm cơ mà...
Cậu biết thừa câu trả lời. Có lẽ họ đang bận. Hoặc có lẽ, họ đã có nhóm chat riêng—một nhóm chat "sôi động" hơn không có cậu.
Hay... hay mình nhắn trước?
Cái ý nghĩ đó khiến tim cậu đập nhanh. Dù sao... đây cũng là cơ hội ngàn vàng để được đi cùng cậu ấy...
Ngón tay cậu run rẩy lướt trên bàn phím. Cậu gõ "Tớ đi...", rồi vội vàng xóa. Cậu gõ "Mình đi với...", rồi lại xóa. Dòng chữ "Minh đang nhập..." cứ hiện lên rồi lại biến mất trên màn hình, như một lá cờ trắng tố cáo sự do dự hèn nhát của chủ nhân. Và ngay khi cậu chuẩn bị xóa lần thứ ba, một tin nhắn mới ting lên.
[Vy]: Này Minh, sao tớ thấy cậu cứ gõ rồi lại xóa thế? Bộ có gì muốn nói hả?
Máu dồn lên não. Tim Minh đập thình thịch như muốn nện vỡ lồng ngực. Cậu bị bắt quả tang. Cảm giác xấu hổ và bối rối xâm chiếm lấy cậu. Không còn đường lui, cậu nhắm mắt, gõ vội một dòng run rẩy, dùng hết can đảm để nhấn nút "Gửi" trước khi kịp hối hận.
[Minh]: À... thì là... mai tớ đi với cậu được không?
Tin nhắn "Đã xem" hiện lên ngay lập tức. Vài giây im lặng đó cảm giác dài như cả thế kỷ. Minh gần như ngừng thở.
Ting.
[Vy]: Oke nha! Mai hẹn cậu 8h sáng ở ga A, mình cùng đi bus đến đó.
Ngay tức khắc, một cảm giác hưng phấn đến choáng váng ập đến. Nó mạnh đến nỗi Minh phải bật người dậy. Cậu siết chặt chiếc điện thoại vào ngực, một nụ cười dại khờ, không thể kiểm soát, toạc ra trên môi. Cậu lăn vài vòng trên giường, mặt nóng bừng. Cả căn phòng trọ bừa bộn bỗng nhiên như sáng bừng lên, và mùi mì tôm cũng không còn khó ngửi nữa.
Đó chính là thứ hạnh phúc thuần khiết, có phần ngu ngốc, của một kẻ đơn phương vừa vớ được một tia hy vọng. Cậu mù quáng đắm chìm trong viễn cảnh được "sánh bước" bên người mình ao ước.
Đúng lúc này, tiếng cạch của tay nắm cửa vang lên. Âm thanh khô khốc, lạnh lùng cắt đứt dòng cảm xúc đang dâng trào.
Cửa mở. Khoa, bạn cùng phòng của cậu, bước vào.
Khoa là một thế giới hoàn toàn trái ngược với Minh. Ngoại hình sáng sủa, ưa nhìn, và trên hết, cậu ta luôn toát ra một vẻ tự tin điềm tĩnh mà Minh thèm khát. Khoa cũng ở trong nhóm chat đó.
Khoa vừa đi làm thêm về, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi. Cậu ta liếc nhanh qua Minh—kẻ vẫn đang giữ nụ cười ngây ngốc trên môi—rồi không nói một lời, đi thẳng về phía chiếc máy tính ở góc phòng. Tiếng cắm tai nghe và tiếng click chuột quen thuộc vang lên.
"Vào game! Chờ tí set đồ," giọng Khoa vọng ra, lùng bùng qua lớp tai nghe.
Nụ cười trên môi Minh cứng lại, rồi từ từ tắt ngấm. Hơi nóng trên má cũng nguội đi. Cậu bị kéo trở lại thực tại.
Tiếng lách cách từ bàn phím cơ của Khoa vang lên. Đều đặn. Dứt khoát. Và ồn ào. Mỗi cú gõ phím như một sự khẳng định về thế giới riêng của Khoa, một thế giới mà Minh không thuộc về.
Minh nằm xuống, quay mặt về phía chiếc điện thoại vẫn đang sáng. Ánh sáng nhân tạo hắt lên khuôn mặt cậu, giờ đã trở nên trung tính, khó đọc. Tiếng gõ phím của Khoa bỗng trở nên dồn dập và mạnh hơn bình thường, như thể đang trút giận vào một trận game thua.
Một lúc sau, được đà bởi chiến thắng nhỏ nhoi vừa rồi, Minh đột ngột lên tiếng. Mắt cậu vẫn không rời màn hình điện thoại.
"Này... Vy rủ mọi người trên nhóm mai đi fest đấy. Cậu có đi không?"
Lách cách... cạch...
Tiếng gõ phím khựng lại ngay lập tức.
Sự im lặng đột ngột gần như làm không khí đặc quánh lại. Nó còn ồn ào hơn cả tiếng gõ phím lúc nãy. Minh nghe thấy tiếng tai nghe sột soạt bị kéo ra. Khoa quay lại, hay ít nhất là liếc nhìn qua vai. Vẻ khó chịu lộ rõ trên mặt cậu ta, như thể vừa bị ngắt ngang khỏi một pha xử lý quan trọng.
"À," Khoa nói, giọng đều đều, lạnh nhạt. "Mai tôi bận rồi. Không đi được."
"Ừ. Tớ chỉ hỏi thế thôi."
Khoa không nói gì thêm, đeo tai nghe lại và quay mặt về phía máy tính. Tiếng gõ phím dồn dập lại tiếp tục, có phần còn gắt gỏng hơn lúc trước.
Minh vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại. Cậu nói "chỉ hỏi thế thôi", nhưng sự thật là, cậu vừa vô thức hỏi câu đó để xác nhận một điều.
Khoa sẽ không đi.
Sẽ không có ai quấy rối cuộc đi chơi của cậu và người thương. Một nụ cười kín đáo, khó nhận thấy, thoáng qua trên môi cậu. Cảm giác gánh nặng vô hình nào đó vừa được trút bỏ. Cậu tắt màn hình.
Tiết trời hôm đó trong vắt.
Chuông báo thức 7 giờ còn chưa kịp reo, Minh đã bật dậy. Cậu nhìn đồng hồ. Mới 5 giờ sáng.
Một sự ngạc nhiên thú vị. Rõ ràng đêm qua cậu đã trằn trọc đến 1 giờ sáng vì háo hức, lật qua lật lại đến mòn cả ga giường trước khi kiệt sức chìm vào giấc ngủ. Ấy vậy mà giờ đây, cậu cảm thấy tràn đầy sức sống. Không một chút mệt mỏi. Mọi tế bào trong cơ thể cậu như đang rung lên vì mong đợi.
Ánh nắng sớm len lỏi qua khung cửa sổ, tinh nghịch nhảy múa trên sàn nhà. Tiếng chim hót bên ngoài hôm nay nghe cũng có vẻ lảnh lót và vui tươi hơn hẳn mọi ngày. Căn phòng trọ vốn bừa bộn hôm qua, nay bỗng quang dãng một cách lạ thường.
Cậu đi tắm một lần nữa, kỹ càng hơn mọi khi. Cẩn thận cạo sạch lẹm bộ ria mép lún phún mà cậu đã lười cạo mấy ngày nay.
Cậu không chờ đợi. Cậu bắt chuyến xe bus sớm nhất, cố tình đi một vòng xa, lên tận khu vực gần trường đại học của cậu ấy chỉ để dừng lại ở quán xôi mà cậu ấy thường hay lui tới.
"Cho cháu hai suất xôi, thật nhiều ruốc ạ."
Một suất cho cậu, và một suất... cho cô ấy. Cậu cẩn thận cất hai hộp xôi vẫn còn ấm nóng vào ba lô, hy vọng hơi ấm sẽ giữ được càng lâu càng tốt.
Về đến phòng, cậu kiểm tra lại mọi thứ như một người lính chuẩn bị ra trận. Sạc dự phòng: Đèn báo đầy. Số dư tài khoản: Sẵn sàng. Tiền mặt trong ví: Đủ. Cậu ngần ngừ một lúc, rồi nhét cả một chiếc ô gấp—lỡ trời mưa thì sao?—và một cái khăn mặt sạch vào ba lô. Cậu muốn mình phải thật chu đáo.
Đồng hồ điểm 7 giờ sáng. Vẫn còn một tiếng nữa mới đến giờ hẹn.
Nhưng Minh không thể đợi thêm một giây nào nữa. Sự bồn chồn thúc giục cậu. Cậu xốc ba lô lên và lao ra khỏi cửa.
Nhà ga tàu điện lúc sáng sớm vắng tanh. Không khí se lạnh, mang theo mùi sắt và mùi dầu máy đặc trưng của những đường ray. Đây là lần đầu tiên Minh tự mình đi một tuyến tàu xa như vậy, đến một nơi cậu chưa từng đặt chân đến.
Cậu lúng túng đứng trước máy bán vé tự động. Màn hình cảm ứng với bản đồ tuyến loằng ngoằng và các nút bấm xa lạ khiến cậu hoang mang. Nhét tiền vào khe nào? Chọn tuyến ra sao?
Cảnh tượng ngốc nghích đó kéo dài đến mức một bác bảo vệ phải chú ý.
"Đi ga A à?" Bác cười, giọng nói vang lên trong nhà ga yên tĩnh. "Bỏ tiền vào đây này, rồi bấm chọn tuyến."
Được sự giúp đỡ, Minh vội vàng thanh toán và lấy vé, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Đúng lúc đó, tiếng loa thông báo tàu bị vào ga. Cậu chạy vội lên, không quên quay lại cảm ơn.
"Cháu cảm ơn chú ạ!" cậu hổn hển nói.
Bác bảo vệ chỉ mỉm cười, lắc đầu.
Trên tàu gần như không có ai. Minh chọn một chỗ ngồi gần cửa, tim cậu đập rộn ràng. Tiếng con tàu chạy đều đều "xình xịch", và tim cậu cũng đập theo nhịp đó. Mười phút trôi qua nhanh như chớp, cậu liên tục lôi điện thoại ra xem giờ, rồi lại cất đi.
"Đã đến Ga A."
Minh bước xuống khu chờ. 7 giờ 40 phút.
Cậu đến sớm 20 phút. Một cảm giác tự hào nhỏ len lỏi trong lòng. Ít nhất thì cậu đã không đến muộn.
Cậu đảo mắt qua khu chờ vắng vẻ...
Và rồi, cậu khựng lại.
Ở hàng ghế chờ đằng xa, một dáng người mảnh mai đang ngồi. Vy mặc một chiếc áo khoác cardigan mỏng màu trắng ngà, bên trong là áo phông cùng tông. Cô ấy đi quần jean sẫm màu và đôi giày thể thao quen thuộc, hai chân khép lại gọn gàng. Mái tóc đen dài ngang lưng buông xõa tự nhiên, hơi che đi một phần khuôn mặt đang cúi xuống, chăm chú nhìn vào điện thoại. Dù chỉ là một góc nghiêng, dáng hình quen thuộc ấy vẫn lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của Minh, khiến cậu đứng sững lại. Trái tim cậu, vốn đã đập rộn ràng trên tàu, giờ như nảy lên một nhịp rồi hẫng đi. Cổ họng cậu bỗng khô khốc.
Vy... đã ở đó.

